Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Ai bắt cóc cô Nghiêm



(Truyện viết dựa theo sự kiện và thông tin của một học sinh giấu tên)

Chuyện bắt đầu từ lúc cô Nghiêm được đổi về làm cô chủ nhiệm của lớp tôi. Tôi, một nữ sinh chỉ giỏi về Toán, rất kém Văn, và cô dạy môn Văn nên tôi không bao giờ được lọt vào “mắt xanh” của cô suốt học kỳ I qua.
Cô Nghiêm phải nói là một cô giáo trẻ so với các cô đồng nghiệp. Cô sống nề nếp, kỷ luật và thuộc hạng khó nhất ở trường dân lập Nguyễn Khuyến quê chúng tôi. Không biết có phải vì cái tính khó đó của cô mà cho đến bây giờ cô cũng chưa có chồng, và bọn học sinh chúng tôi ai cũng sợ và... ghét!
Trạc 30 tuổi, cô không bao giờ chưng diện, người rất giản đơn nhưng lại nghiêm khắc. Khuôn mặt thì lúc nào cũng đăm đăm. Vì vậy mà nhóm “quậy” chúng tôi hay gọi cô là “bà chằn”.
Gọi chúng tôi là nhóm “quậy” vì chúng tôi thích chơi và “quậy” hơn học. Chúng tôi cho rằng “học cho lắm cũng... tắm ở truồng”, cái câu mà từ nhỏ tôi hay thường nghe. Ý nói thời buổi bây giờ học ra chẳng làm được cái gì, việc làm kiếm thật không dễ ai cũng biết điều đó. Trai thì đi làm bồi bàn, gái làm tiếp thị còn có nhiều tiền hơn.
Ở trường, hễ nói tới nhóm “quậy” là ai cũng biết đến. Nhóm nổi tiếng vì những màn ăn chơi không ai bằng, vì đa số chúng tôi là con nhà giàu. Ăn chơli lúc nào cũng xả láng. Hội trưởng của nhóm chính là anh hai của tôi, bởi vì anh tôi lớn tuổi nhất, là người có nhiều chiêu thức và đầy kinh nghiệm phá phách. Tôi là hội phó. Cái chức hội phó này cũng nhờ dựa hơi ông anh. Không ai trong nhóm mà không nễ ảnh. Tôi cũng nễ ảnh lắm và thật lấy làm hãnh diện. Thật ra, giữa tôi và anh hai cũng có một mối quan hệ không bình thường. Chúng tôi đã vượt qua sự thân thiết của tình anh em, trở thành tình nhân của nhau!
Nhưng thôi... chuyện này không đáng nói tới. Nói chung, nhóm tôi có tất cả 20 người. Ngoài tôi và anh hai tôi ra, dưới tôi còn có Thư Ký Viên, Trưởng Ban Tổ Chức, Hai Tổ Trưởng của tổ 1 và 2 với 9 thành viên của mỗi tổ.
Chuyện xảy ra từ lúc cô Nghiêm chủ nhiệm mở ra một lớp dạy phụ đạo và bắt học sinh phải đi học thêm. Ai không đi sẽ bị cô trù dập. Và nạn nhân đầu tiên lại chính là ông anh hai của tôi.
Sau cái lần anh hai tôi bị phạt làm kiểm điểm, đứng trước lớp đọc lời xin lỗi, tôi sợ quá, quyết định đi học phụ đạo của cô Nghiêm. Nhưng mối “thù oán” bắt đầu reo rắt trong lòng chúng tôi kể từ đó.
Thứ Bảy nọ, đúng 10 giờ, cô đón tôi và các bạn khác cùng khối vào nhà. Nhà cô là một căn nhà tương đối nhỏ với nhiều vật dụng cụ lỉnh kỉnh quăng khắp phòng. “Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp phụ đạo”, cô tươi cười nói nhìn xuống đám học sinh chúng tôi đang ngồi nhí nhố. “Khóa học đầu tiên kéo dài ba tháng và tiếp tục cho tới ngày các em thi Đại học. Như các em biết, lớp học này rất cần thiết cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới. Nên các em cần phải có phụ đạo đàng hoàng...”.
Và cứ thế cô thao thao về sự quan trọng của lớp học. Không biết có ai trong chúng tôi chú ý nghe cô giảng hay không. Nhưng riêng tôi thì chẳng hề, tôi cứ nhớ khuôn mặt bí xị của ông anh hôm thứ Sáu vừa rồi mà thấy tức mình dùm cho ảnh.
Mãi mê lo ra, tôi chợt giựt mình khi nghe cô nêu lên giá tiền của lớp học. “Cô chỉ lấy mỗi em một số tiền tượng trưng”, cô nói. Cả bọn học sinh nghe xong chỉ biết cúi đầu làm thinh. Tiền tượng trưng của cô sao mà nhiều thế, lấy tiền đâu ra mà đóng cho cô. Nhưng không nộp cho cô thế nào vào lớp cũng bị trù dập.
Thực ra cái chuyện dạy phụ đạo để kiếm tiền thêm của cô Nghiêm có đứa học sinh nào không biết. Đã vậy không thôi cô còn chơi theo kiểu “cạn tàu ráo máng” những đứa nào không đi học phụ đạo lớp cô. Anh hai như đã nói bắt đầu nhận được khá nhiều điểm xấu và bị phạt kỷ luật. Hay như các bạn thân của tôi trong nhóm tổ 1 và tổ 2 thường bị cô bắt chép phạt, ghi sổ đầu bài. Những đứa nào chịu khó đi học phụ đạo như tôi, dù là chẳng hiểu cóc gì, nhưng vẫn được điểm tốt hơn.
Nếu chỉ vậy thôi thì chẳng có gì đáng nói. Chuyện đáng nói đây bắt đầu xảy ra khi một âm mưu to lớn phát xuất từ một nhóm “quậy” của chúng tôi: Âm mưu bắt cóc cô Nghiêm để dằn mặt!!! Người đề xướng âm mưu đó không ai khác hơn chính là ông anh yêu quý của tôi.
Tôi chỉ nhớ cái đêm trước khi anh đưa ra âm mưu đó, anh tỏ ra rất tức giận. Tôi gần như thức trọn đêm trò chuyện với anh và đến khi trời hừng sáng chúng tôi lại một lần vượt qua cái hàng rào của tình anh em!!!
* * * * *
Cô có bao giờ thủ dâm”, một đứa trong nhóm bước tới xé áo cô ra, quát. Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh đèn nê-on vàng dợt, cô Nghiêm thều thào nói “Em là ai, nghe giọng em quen lắm. Xin em thả cô ra. Nếu em là một trong những học sinh của tôi, mong em đừng xúc phạm tới thầy cô của mình”, vừa nói cô Nghiêm ráng nghiêng đầu về phía có tiếng nói, nhưng sợi dây buộc quá chặt làm cô khó cử động.
“Bát. Bát”. Hai cái tát xán ngang má cô, làm cô Nghiêm chếnh choáng. Tiếp theo là một tiếng quát, “Xúc phạm gì. Nghe đồn là cô đối xử tệ bạc với đám học sinh lắm phải không?”.
“Tôi đâu có... Trời, dạy các em nên người là bổn phận thầy cô như tôi... tại sao...”, cô Nghiêm phân trần.
“Nghe nói là cô hay trù dập đám học sinh. Ai không đóng tiền học phụ đạo là...”, một giọng phán quyết cất lên.
“Các em... Các em thiệt quá đáng... Vì cái gì chứ?
Chẳng lẽ vì những điểm xấu mà cô cho tụi em... Học phụ đạo... Có phải các em học sinh của cô? Có phải em là NHT hay không. Nghe giọng em quen lắm. Em thả cô ra đi”, cô Nghiêm một tay ôm mặt, một tay quơ quơ phân trần.
“Không phải điểm xấu không thôi. Cô bắt bọn học sinh chép phạt vô cớ. Rồi làm...”, một đứa định nói làm gì đó nhưng không biết nói gì hơn thì chợt ngưng.
“Chép phạt... chép phạt đâu đáng cho các em bắt cóc cô, rồi sỉ nhục cô bằng những lời nói tục tĩu”, cô quơ quơ cánh tay tiến về phía trước. “Các em thả cô ra đi, rồi chuyện gì chúng ta có thể bàn thảo lại. Cô hứa từ nay không bắt phạt các em một cách vô cớ hay quá đáng”.
“Thôi trễ rồi. Nghe đâu tụi học sinh bị cô trù dập bây giờ không còn tin cô nữa. Bên ngoài, công an đang tầm nã hung thủ bắt cóc cô. Thả cô ra, rồi trước sau gì cũng bị bắt. Chỉ còn có cách giam cô ở đây”.
“Mà các em có phải là học sinh của cô? Có phải NTMT, DCV, đám NGHV của các em? Nếu phải, cô van các em thả cô ra. Nếu thả cô, cô sẽ báo cho mọi người biết là không ai bắt cóc cô hết. Tự cô tình nguyện theo các em tới đây”, cô Nghiêm xuống giọng.
“Thôi, không dám tin cô. Bây giờ tụi này leo lưng cọp rồi. Làm được rồi làm tới luôn”, một giọng cất lên đáp.
“Các em định làm gì cô”, cô Nghiêm hỏi.
“Trả thù dùm... không phải trả thù...”, một giọng nói từ phía sau cất lên. “Không, chỉ vì chúng tôi là những kẻ cướp mà thôi”.
“Cướp, cướp gì. Các em không định làm gì cô chứ. Giam cô cũng được. Nhưng cô xin... cô xin các em đừng làm nhục tới cô... Dù sao cô cũng là cô...”.
“Thôi đi cô ơi! Lại giở trò đạo đức đó nữa, tụi tui nhắm cuộc đời này chẳng đi về đâu nữa... Dù cô là... là hiệu trưởng đi nữa, tụi tui cũng không tha. Dưới mắt tụi tui cô cũng là một sự đáp ứng nhu cầu cần thiết”.
“Nhu cầu gì, có thiệt... các em!”, cô Nghiêm nuốt nước miếng. “Các em không định chứ hả?”
“Bây giờ, cô trả lời cho bọn em biết. Cô có bao giờ thủ dâm. Cô phải nói thiệt, nếu không cô sẽ bị đánh”.
“Các em thiệt không thể ngờ được. Chẳng lẽ lối sống buông thả của xã hội biến các em ăn nói thô tục như vậy...”, cô đáp.
Có hay không? Nói mẹ ra đi...”
Còn nữa, cô không được kêu các em, kêu tụi tui là các anh!”, một đứa thình lình quát lên, làm cho cô Nghiêm giựt mình nói đại: “Không, không bao giờ... Các em...!”.
“Không hả... Rõ ràng là cô nói xạo”. Bát!!! Bát.
Sao các em dám đánh... Phạm thượng!”, cô Nghiêm chợt kêu lên liền bị thêm mấy tát tai nữa.
“Chẳng những đánh, còn sỉ nhục cô nữa nè”, vừa nói nó vừa xiết sợi dây trói tay cô Nghiêm, làm cô đau nhói.
“Nói cho biết, chẳng lẽ cả đời này cô không bao giờ thủ dâm sao. Với đàn bà con gái, tui rõ ràng nhứt nè. Ít ra cũng một lần chứ... Tụi bây giúp treo lên coi!”.
Một đứa bước tới làm theo “lệnh”. Cô Nghiêm chống trả quyết liệt. Nhưng năm bảy đôi tay bề hội đồng, cô Nghiêm sao chống cự nổi. Cô bị kéo lên khỏi mặt đất, tứ chi kéo dang ra.
Thình lình, từ đâu một bàn tay sờ vô ngực cô, xé toạc áo cô ra, làm bờ vai cô phơi ra trắng hếu.
“Trời ơi, các em... Các em!”, cô la lên.
Hai ba tiếng cười khanh khách kềm theo. “Các em nữa hả, phải gọi là các anh chứ!”.
“Chưa lần nào thủ dâm hả, để bọn tui thử coi hàng là biết. Nghe nói thâm đen là có nghĩa đã có rồi, còn màu hồng tươi... chưa có sờ qua đó... nguyên si à nhen”, một giọng ranh quái cất lên.
“Các em dám. Phép tôn sư trọng đạo của các em đâu? Các em dám đụng tới cô!?”, cô Nghiêm giãy giụa.
“Sao không dám. Bây giờ, cô làm gì được tụi tui chứ! Chẳng những đụng cô, còn đâm sâu cô nữa là khác”, một đứa cười nói một cách đắc ý.
Bao nhiêu lần?”, một giọng khác quát lớn thúc mạnh vào mông cô Nghiêm.
“Xuuyy!....”, cô Nghiêm xuýt xoa và bị tán thêm mấy cái nữa, sợ quá cô nhanh nhẹn nói đại: “Một lần...”.
“Chỉ một lần thôi sao. Tui biết có người... em của bạn tui thủ dâm ít nhất một tuần một lần”.
“Người con gái đó không phải là cô. Tui khác”, cô Nghiêm lên tiếng.
“Nhưng không phải chỉ một lần trong đời chứ hả”, một giọng từ góc bên kia cất lên phụ họa.
“Tùy em nói sao thì sao”, cô Nghiêm nằm im.
“Cô nghĩ sao nếu cô làm một lần cho tụi tui thấy”, một giọng cất lên rồi phá ra cười khanh khách. Cả đám thấy cũng cười theo.
“Các em hết thuốc chữa rồi. Trong đám tụi em có ai là LNV hay không? Hôm trước cô bắt em chép phạt, em cho cô xin lỗi”, cô Nghiêm lầm bầm.
Không ai nghe lời cô hỏi hết. Bỗng nhiên từ đâu đó, một bàn tay đặt lên ngực cô rồi lên tiếng: “Hàng xịn anh em ơi!”. Cô Nghiêm chợt giãy dụa la hét. Nhưng thay vì ngừng tay, năm bảy bàn tay bay vô, chùm chụp lên ngực của cô Nghiêm, mặc cho cô cố gắng tránh né.
Một giọng từ đâu phía dưới chân cô cất lên: “Mày, mau cởi nút áo cô ra đàng hoàng. Chuyện đâu còn có đó, sao đối xử với cô tệ vậy”, rồi nó cười ha hả.
Theo “lệnh” của một đứa, một đứa khác bước lên. Hai ba đứa đứng kế, lui lại, nhường đường cho đứa nọ.
Cô Nghiêm bây giờ trở lại trạng thái nằm im chờ đợi. Một bàn tay nào đó đặt nhẹ lên cút áo cô, cô vẫn nằm im nghĩ ngợi. Trước sau vì cô cũng bị bọn chúng cởi áo, thay vì bị biện pháp mạnh, bị đánh, chẳng thà để đứa nào đó làm nhẹ nhàng hơn. Cô Nghiêm không định cự nự gì nữa.
Áo cô lần lượt được cởi ra. Bây giờ cô nằm lơ lững treo trên dây, nửa phần lõa thể, bằng bốn sợi dây vải buộc chặt ở cổ tứ chi. Cô thấy thật hổ thẹn vô cùng. Nếu như bọn chúng là đám học sinh của cô, mà đối xử với cô tệ như thế, chắc rằng chúng ghét cô đến tận xương tủy. Sự xấu hổ của người đàn bà bị thấy trần trụi cũng nặng lắm.
Treo cô Nghiêm lên xong, cả đám đứng lớ ngớ nhìn thân thể cô như một con vật sắp vào tay vị đồ tể lột da.
“Thật không ngờ cô giáo có bộ ngực thon gọn mà ướt át ghê! Cô có tập thể dục thẩm mỹ gì không?”, một đứa bỗng nhiên xầm xì.
Như đoán được cả đám đang nhìn vào ngực mình lom lom, cô Nghiêm bỗng thẹn đỏ mặt. Giãy dụa mấy cái lơ lững cho có lệ. “Các em, đừng làm vậy... Đừng! Đừng! Quá đáng rồi nghen”.
Dù cho cô có kêu la, bọn họ cũng mặc kệ. Và khỏi cần nói, lúc này đứa nào đứng gần đó cũng cương cứng hết cỡ.
Thình lình, “tốc”... một cái bún tay ra hiệu của đứa đại ca trong nhóm. Cả đám bước tới lần lượt trút hết áo quần. Đứa nào cũng tổng ngổng chĩa về phía trước. Chắc là bọn chúng khá thân thiết với nhau nên chẳng ngượng ngùng trước sự hiện diện của đứa kia.
“Tụi mình suy nghĩ kỹ chưa? Hãm hiếp là tội nặng lắm đó!”, một đứa có vẻ ít nói nhất trong đám lên tiếng. Liền đó, năm bảy bàn tay vừa rồi lại đáp lên mình cô Nghiêm vội rút tay về.
Cô Nghiêm thừa lúc bọn chúng dè dặt, lấy hơi nghỉ ngơi. Cô bớt giãy dụa và có thể cô cũng đã yếu dần vì bị treo trên không khá lâu. Cũng có thể cô cũng không buồn chống cự không giúp gì được hơn.
“Sợ gì... tụi mình tính toán kỹ càng hết rồi. Kế mượn dao giết người hay dương đông kích tây gì đó... ai biết được. Công an cũng không thể nào ngờ là bọn mình”, một đứa xầm xì.
“Vậy đại ca chơi cái chiêu vu oan hả?”.
“Xuỵt....!!! Đừng nói thêm nữa. Tao đảm bảo không sao là không sao. Mày nhát quá thì ngồi ngoài đó coi đi. Nói xong, nó quay sang cô Nghiêm nói tiếp: “Cô có ngại chiêu đãi tụi em chút chút? Không mất thời gian gì cô đâu, mất chút... sỉ diện thôi” Cả đám lại quên hết sự lo sợ vừa rồi, phá ra cười khanh khách khi nghe lời chế giễu của hắn.
“Các em quá đáng rồi nhé. Nếu các em muốn làm gì thì làm. Đừng bắt cô... đừng hành hạ cô theo kiểu đó. Các em có biết đạo đức là gì không?... Cô mà chết, cô không tha cho đâu”, cô Nghiêm phản kháng.
“Đạo đức có ăn được no không cô”, một đứa dè biểu.
“Cô chưa chồng mà... đâu có sợ ai đánh ghen. Lấy hết tụi tui làm chồng đi. Tụi tui cho... cho em sướng đều đặn. Còn cái chuyện tha hay không tha... tính sau nhé. Coi theo thái độ biểu hiện của cô sao đã, khoan hồng tùy hình thức”, đứa khác phụ họa thêm.
Nói xong, nó đưa tay chộp nhanh vào bẹn cô Nghiêm, làm cô giựt bắn mình, co chân đạp túi bụi. Nhưng vì bị trói, cô chẳng làm gì được. Giãy dụa chỉ làm thân hình cô đong đưa như cái võng lắc trên không.
Đám nọ lại có dịp nhìn thấy cô khổ sở dưới bàn tay tham lam của tên đại ca, lại thấy cô nửa trần trụi vẫy vùng như con cá nằm trong rọ, liền phá ra cười chí chóe.
Vừa bị sỉ nhục tinh thần lẫn thể xác, cô Nghiêm không khỏi rùng mình. Trong đời cô chưa bao giờ gặp sự gớm ghiết đến như vậy. Thế là cô sụt sùi khóc. Nước mắt cô lăn qua khóe chảy dài trên má.
“Các em... các em thực đối xử với cô vậy sao. Chẳng lẽ kiếp trước cô mang nợ các em”, cô thút thít.
Một tít tắc lặng im. Cả đám nhìn nhau như có chút mủi lòng. Nhưng đâu đó một giọng quát lên: “Thôi dẹp đi, dẹp nước mắt cá sấu đó đi, tụi này đã chay sạn rồi. Đây không phải sự trừng phạt chi hết, coi như cô không may lọt vào tay tụi này đi”.
“Ờ, phải đó”, một giọng cất lên phụ họa. Cả đám nghe tên nọ nói chí lý cũng ậm ừ đồng ý. Chúng quyết định súm lại bao quanh lấy cô, hết sờ mó đến như hành hạ, xúc phạm nhân phẩm cô.
Một lát sau, đâu đó có tiếng đề nghị, “Đố ai làm cô ướt”.
Một đứa khác tuột luôn cái quần đùi, đưa luôn dương vật đặt vào lòng bàn tay cô rồi rút nhanh về, nói: “Chỉ cần cho cô sờ một chút sẽ chảy thôi”. Cả đám nhìn hành động của đứa bạn trố mắt ra.
Một giọng khác vang lên: “Trời! Mày không sợ cổ bóp... một cái là trứng dái chạy lên tới cổ”.
Vừa khi đó, cô Nghiêm cố gắng kéo tay về dù đã bị trói chặt. Cô cảm thấy thật gớm ghiết cái vật nong nóng, sùi sùi nằm trong lòng bàn tay.
“Các em thật quá đáng. Nếu cần giải quyết nhu cầu tại sao các em...”, cô la lên “Tại sao các em không thủ dâm hay tìm gái ăn sương”, cô nhỏ nhẹ: “Nếu cần tiền cô sẽ giúp một ít. Bây giờ thả cô được không?”
Cả bọn có thể thấy lúc đó mặt cô sừng lên, bừng bừng. Đâu đó, có đứa nào bạo dạn lên tiếng, “Chứ không phải thủ dâm bị nghiêm ngặt cấm đoán hay sao. Tìm bò lạc coi chừng công an lụm liền”.
Cô Nghiêm nghe vậy thì không biết nói gì thêm. Một bàn tay nào đó thình lình ướm tay vào chỗ kín cô, làm cô giựt bắn người lên, chửi đổng. “Đồ mất dạy”, cô la toáng lên.
“Mất cái dại là còn cái khôn”, một thằng trong bọn hí hửng đáp.
Hơi thở của cô Nghiêm bắt đầu gấp gút có lẽ vì khó chịu. Một đứa đứng trên giữ đầu cô lên hôn khẽ lên trán, nhưng thình lình nó lè lưỡi ra liếm vào má cô.
Đồ chó chết. Dơ bẩn”, cô rít lên, giãy nẩy. Ba bốn tiếng cười ré lên khoái trá, nhìn hai chân cô co giựt một cách cực khổ vì bị trói. Hai ba đứa liền dằn cô xuống, rồi tiện tay trẹt luôn cái quần cô ra. Cặp đùi trắng nõn bỗng lồ lộ trước mắt bọn chúng. Chúng hao háo ra nhìn.
Cô Nghiêm như đoán được những tia mắt đó qua miếng vải bịt mặt, cô cố vắt chân chéo lại che đậy, nhưng từ đâu bàn tay nào đó banh chân cô trở ra.
“Nhìn cái coi, làm gì dữ vậy”, một giọng nói cất lên cười hí hả. “Trời ơi, đen mun đẹp dễ sợ. Lông nhiều hơn tao tưởng... xoăn tít hà”, một đứa khác phụ họa.
“Nếu bắt cô trói ở cột cờ trần truồng vào sáng thứ hai họp trường chắc là vui lắm. Tao nghĩ thầy hiệu trưởng chắc cũng phải chảy nước miếng”, một đứa tiếp theo.
Thật là quá đáng, coi chừng gặp quả báo”, cô Nghiêm buột miệng hâm dọa.
“Ê, Kế đó hay... để coi tình hình rồi tính. Đem cô trói đi. Nghe chưa cô, nếu cô hư là bắt cô trói cột cờ cho cả trường ngắm đó. Lúc đó coi thử có còn bắt chép phạt nữa thôi”.
“Ê, đứa nào sờ vào coi, còn mát tay hơn. Không biết trong đây có ai chưa từng với người lớn tuổi hơn mình”.
Một vài đứa giơ tay. “ĐM, nhìn chịu không thấu chắc phải đẩy mấy cái cho sướng rồi. Nghe nói chơi gái non có cái sướng, chơi gái già có cái lạ”, một đứa xung miệng phát biểu.
Nghe tới đây, cô Nghiêm giựt thót mình, nghĩ “Trời, chúng nó mà thay phiên hiếp mình chắc chỉ có chết. Thật không ngờ bọn học sinh bây giờ kinh khiếp quá”.
“Ai lên trước?”, một giọng cất lên hỏi.
“Hay là bắt thăm đi!”, một đứa đề nghị. Cô Nghiêm biết thế nào rồi cũng xảy ra thôi. Trời ơi, biết tính sao đây. Cô ngẫm nghĩ, mồ hôi rịn ra đầy trán và lưng. Tứ chi cô đau nhói.
Rồi năm phút tranh cải và bắt thăm. Cuối cùng, cả bọn đều nhất trí đưa một đứa lên trước. Đang im lặng chờ đợi, cô Nghiêm chợt thấy cửa mình bị vật gì đó chạm vào. Lần này cô không la toáng nữa, mà vùng vẫy tứ chi. Cô biết điều gì sắp xảy ra... Nhưng dù cô có chống cự cho mấy cũng không thoát ra được bốn sợi dây trói chặt.
Trời ơi, còn gì nhục nhã hơn khi những tiếng cười đó cứ vang lên bên tai và tệ hơn hết là cái cảm giác cái trong sạch của mình sắp bị người ta trây bùn vào. Cô Nghiêm chợt ngừng chống cự. Cô biết bây giờ chống cự cũng uổng sức thôi. Bọn này không phải là người có lương tâm thì biết làm sao hơn. Nhưng nằm im rồi cũng khổ lắm, cái cảm giác rờn rợn cả da thịt nó làm cô xao xuyến và khó chịu.
Khiếp quá, chó đẻ thiệt! Nó làm gì mình đây!? Cô thầm hỏi và chờ đợi. Đợi và sợ sệt cái gì đó thình lình đóng xầm vào cửa mình cô rồi ngoái liên tục. Môi cô bỗng khô đắng, mắt trợn tròn.
“Hãm hiếp là một tội xử tù rất nặng. Các em nên nhớ... Ui daaaa!!!”, cô de dọa rồi chợt nấc lên, khi thấy cửa mình bị xón đau. Nhưng nào bọn họ có nào sợ sự hâm dọa của cô. Bằng chứng là những tiếng cười cứ dồn vang lên. Sự xúc phạm càng lúc mạnh bạo hơn.
“Trời ơi, ác quá... Các em Ui da, Đau...”, cô khóc ré lên khi đứa nào đó xọc cái vật cứng như sắt đá vào giữa hai đùi cô, đau điếng. Cô thở dồn trong tiếng phành phạch của da thịt vỗ vào nhau.
“Không ngờ mặt cô đỏ gấc cũng có cái nét riêng của nó... Tụi mình chờ cơ hội gần gũi này cũng lâu lắm rồi”, một trong đám lên tiếng làm cho ai cũng đổ dồn lên khuôn mặt nửa như cười, như khóc của cô.
Hai tay cô cứ quều quào trong không gian một cách vô dụng, rồi yếu dần đi. Trong khi đứa đang hì hục giữa hai đùi cô càng lúc càng mãnh liệt. Sự tương phản đó làm cho cả bọn hăng máu, la lối cổ vũ. “Mạnh lên, xiết luôn còn chờ mẹ gì nữa! Đẩy lút luôn”. “Có được dịp này không có lần thứ hai đâu”. “Ráng tranh thủ đi!”...
Cùng lúc đó, đứa nọ gòng lưng xuống thúc luôn mấy cái sau cùng rồi đứng im như “pho tượng đau khổ”. Nét mặt nó nhăn nhó đến hết mức. Hai chân nó khụy xuống, run run. Rõ ràng nó đang trong tiền giai đoạn bắn tinh.
Cả đám thấy vậy cũng hào hứng, kích thích vô thêm. “Dzô! Dzô! Dzô...” “Nhớ bắn ra ngoài!”, một đứa chợt hô lớn. “Coi chừng! Bắn vô trong là khỏi chơi luôn!”. Ai cũng thừa biết, nếu đứa nọ bắn tinh vào âm đạo cô Nghiêm thì dơ lắm!!! Với lại cũng nhờn nhợt, chơi không “bót”. Bể phê lắm!
Đứa nọ nghe được cả đám bạn nó reo hò, dù muốn bắn vô trong lắm, cái cảm giác chiếm hữu một người đàn bà ở giai đoạn cuối này thằng con trai nào không thích, nhưng cũng phải đành rút ra ngoài. Mấy đợt tinh đầu nó bắn mạnh và nhanh, đến như chớp mắt là không còn thấy. Mấy đợt sau rất rãi rác trên bụng cô Nghiêm. Bệch bạc.
Bất giác cô rùng mình mấy cái rên hư hử. Không biết tại cô ớn cái chất nhầy nhụa đó hay cô còn run run cái điều chi. Cô khe khẽ giựt. Đầu vú của cô không biết từ bao giờ sưng tấy lên, cứng ngắc, một bên trễ xuống, rung rinh mỗi khi cô cục cựa.
Liền đó, một trong đám sà xuống ngậm ngay vào đầu nhũ hoa. Cô Nghiêm lại co giựt khe khẽ, tuy là yếu ớt hơn nhiều, nhưng rõ ràng cảm giác rợn cả sống lưng trái ngược với lý trí của cô. Đôi mắt cô tự nhiên nhắm nghiền.
Dăm ba đứa còn lại cũng bắt đầu bu lại như đám ruồi tìm được món béo bỡ. Tụi thanh niên mới lớn mà, thằng nào lần đầu tiên gần phụ nữ lại không hấp tấp muốn sờ thử hay “ăn” thử một miếng thịt ngon của đàn bà!
Chẳng bao lâu, một đứa khác cũng bước tới thế chỗ vào khe hở của cô Nghiêm. Những tiếng nắc bây giờ bị át bở những tiếng nút chùn chụt trên ngực, trên đùi và ngày cả những nơi hốc hiểm ở dưới cổ chân cô. Cảnh tượng đó không khác chi một bầy sư tử đang gặm nhắm con nai xấu số.
Tóc cô Nghiêm bắt đầu tả tơi do nhiều lần vung dấy, xõa lơi gần như chạm đất. Miệng cô bây giờ chỉ còn biết phát ra những tiếng vô nghĩa hay tiếng “ư” “a” như ngày nào còn học vở lòng.
“Ê, tụi bây... coi thử... cảnh bây giờ có giống mấy cuốn phim heo mình coi”, một đứa lên tiếng.
“Khác chứ, cô Nghiêm đây không phải diễn viên, tụi mình cũng không phải”, một đứa phụ họa.
“Phải chi đứa nào có máy quay, biết đâu thêm một cuốn phim ‘Nữ Sinh Ngô Quyền’ thứ hai”, một đứa lên tiếng.
“Hay đặt là ‘Cô Giáo Nguyễn Khuyến’ đi”.
Và cứ thế, đứa này hỏi đứa kia đối đáp. Thay phiên nhau, hết đứa này tới đứa khác đứng giữa hai đùi cô Nghiêm hãm hiếp cô cho tới khi bụng của cô gần như tắm đầy tinh dịch, đặc quánh và đặc trưng của từng mùi!.
“Chiến cuộc” thực sự chỉ xảy ra không đầy 30 phút. Bọn thanh niên quả nhiên sung sức nhưng lại thiếu kinh nghiệm lâm trận, nên đứa nào cao tay ấn lắm cũng “ngâm” không hơn 3 phút.
Lúc xong xuôi, cô Nghiêm gần như thiếp đi vì mệt và sa sút. Chưa bao giờ trong đời cô bị sỉ nhục thậm tệ như thế, kể cả những lần cô gặp ác mộng cũng chưa sánh bằng.
Lâu lâu cô chỉ giựt lên một cái như cái dư âm còn phản phất, rồi im lỉm. Cặp mắt díu chặt...
Cả đám thanh niên cũng lần lượt mặc lại áo quần. Cười cười, nói nói tranh cải về chuyện sung sướng của từng thằng.
“ĐM, tao chưa bao giờ biết cái cảm giác đụ ra làm sao”. “Tao cũng vậy, lần đầu tiên”.
“Nó êm ái làm sao, nuốt trọn nguyên con, giống như vải lụa nhung trét mật vậy”.
“Tao không ngờ nó trơn như vậy”. “Với tao thì hơi bót... Phê... phê thiệt!”.
“Còn tao như có cảm giác bị một lực hút vô trong. Nên gòng lắm chỉ hơn 30 giây, nhưng sướng tê nơi luôn”.
“Nó ấm hơn tao tưởng. Ít ra, tao thấy hơn cuộn giấy súc nhiều. Cái gối ôm cũ khoét lỗ cũng không sao sánh bằng”
Lâu lâu, chúng len lén nhìn cô. Cô có vẻ ngậm ngùi lắm, nước mắt cô rơi lã chã.
“Vậy ai là người gỡ trói”, một đứa lên tiếng.
“Tính sao, bây giờ... Ở ngoài công an đang truy lùng bọn mình. Tin cô giáo bị bắt cóc đồn gần hết cả nước. Báo nào cũng đưa tin. Tụi mình giấu cổ dưới hầm tối này không biết được bao lâu”.
“Nghe nói tụi thằng V cũng bị tình nghi và bây giờ đang nằm trong khám”.
“Thôi... Lỡ leo lên lưng cọp rồi... chơi luôn. Ít ra, mình tạm lắng yên thì sẽ không ai nghi ngờ hết”.
Rồi cả đám chụm lại xùm xì, tính kế. “Bây giờ, cứ tạm thời để ở đây. Chia phia nhau trực và mang thức ăn tới”.
“Tình hình đang nghiêm trọng cho nên phải hết sức cẩn thận dù là hiện tại chưa có ai đoán ra tụi mình. Họ còn tưởng là bọn nó...”, một đứa có vẻ là xếp sòng lên tiếng.
“Cái này có phải gọi là dương đông kích tây?”, một đứa hỏi.
“Không hẳn là vậy... Kể cả cô giáo cũng chưa biết... xuỵt... Thôi ra ngoài bàn thảo”.
“Tạm thời thằng này ở đây canh chừng... Tụi mình đi... Hẹn tối nay trở lại, ok”.
* * * * *
Cô Loan vừa đi khỏi. Cuộc họp phụ huynh chiều nay như là một điềm xấu sắp xảy ra cho gia đình cô khi thừa dịp ghé sang.
Cô Loan là một cô giáo trẻ, làm việc ở Phòng Tin Học, trạc tuổi ngoài 30, dấp dáng mảnh mai, dung mạo khá xinh. Cô có hai đứa con gái, đứa nhỏ tên Soan chỉ vừa hơn 15. Đứa con gái lớn của cô tên Trinh, 16, là lớp trưởng của lớp tôi. Ở trường ai cũng biết tiếng ba mẹ con cô Loan có thân hình rất sexy, thường hay mặc áo rất model. Đám con gái như tôi thì chúa ghét họ lắm vì họ suốt ngày chỉ biết sảnh sẹ, tưởng rằng mình đẹp lắm!
Cô Loan có một đặc điểm giống như cô Nghiêm. Cô cũng khó khăn và thường bắt học sinh chép phạt, nên đứa nào cũng ghét.
Theo lời kể lại lúc đám thanh niên nọ ghé sang nhà cô Loan... Soan, đứa con gái nhỏ của cô Loan, đang tắm. Nàng nghe có tiếng loạc xoạc bên ngoài, tưởng má cô về, bèn hỏi nhưng không có tiếng trả lời. Rồi nàng nghe tiếng lộp cộp trên mái nhà trước khi có một cái bóng vụt qua cửa sổ phòng tắm. Nàng tưởng đó là con gà xẩy chuồng bèn vội chạy ra bắt (Nhà cô Loan có nuôi gà). Thình lình nàng bắt gặp bốn người thanh niên áo quần xốc xếch đứng trước mặt. Soan vội ôm choàng lấy ngực và chỗ kín chạy ùa vào trong, thẹn chín người vì bị thấy. Lát sau, nàng mặc đồ vào rồi mới rón rén trở ra. “Xin lỗi, các anh tới không gõ cửa em... Ủa, mà... các anh là...?”, Soan lúng túng, mặt còn đỏ bừng vì bị các anh con trai nhìn thấy. Bây giờ, trước mặt nàng không phải bốn người mà là năm. Cái bóng vừa rồi vút qua phòng tắm nàng đã xuất hiện nhưng nàng không biết.
“À, có phải các anh chờ mẹ em về. Các anh là học sinh của mẹ em?... Các anh vào chơi, chờ mẹ... xin lỗi... À, mẹ em có cuộc họp ở trường... chưa biết...”
“Em... em ở đây một mình? Chị Trinh em đâu”, một trong đám thanh niên bước tới hỏi.
“Các anh tới kiếm chị Trinh? Chị Trinh không có nhà”, Soan đáp, đứng khép nép chưa biết làm gì.
Đám thanh niên không mời cũng tự tiện bước vào, ngồi đại xuống ghế. “Thật không ngờ, cô Loan có con gái xinh thiệt”, một đứa khác thỏ thẻ. “Con nhỏ có cặp mắt nai mày ơi”. “ĐM, hồi nãy nhìn nó trần truồng chảy nước miếng. Chịu không thấu”.
Rồi cứ lì ra đó chờ cơ hội, cả bọn canh lúc Soan ra sau bếp rót nước mang ra mời. Tay bưng mâm ly nước, Soan không khỏi thẹn thùng “Các anh định ngồi đây chơi há, chờ chị Trinh về hay sao”, Soan hỏi.
“Vậy có được không?”, một đưa hỏi.
“Được,”, Soan đáp. “Nhưng em ở một mình. Đâu có biết tiếp đãi các anh làm sao”, Soan tròn xoe đôi mắt hỏi.
“Đâu cần tiếp đãi, ngồi nói chuyện với bọn anh là đủ”, một đứa cười xề nói.
“Nói... em cũng chẳng biết chuyện gì nói”, Soan đáp.
“Thôi thì nói về em, chị em và má em đi. Ở trường nghe đồn là ba mẹ con em... ba mẹ con em nổi bật lắm”.
“Nổi bật gì?”, Soan hỏi. “Thì nổi bật chuyện ‘đó’, một đứa buột miệng. “Chuyện ba mẹ con em mặc đồ áo dài cực kỳ mỏng đó”. Bỗng nhiên Soan thẹn đỏ mặt, đáp :
“Chẳng lẽ mặc đồ model cũng cho là sexy sao. Má em thích mặc kiểu mới thôi, em và chị em chỉ là ham cái đẹp. Bây giờ thời đại này mà các anh còn phê phán. Các anh sao không so với con gái Sài gòn, tụi em còn thua xa”.
“Không phải là phê phán, chỉ nói sự thực. À, mà chị của em đi đâu?”, một đứa chợt nói vừa nhìn một cách soi mói vào ngực trái chanh của Soan. Nơi giữa ngực u ra hai cái núm nho nhỏ kín đáo. Soan cảm giác được cái nhìn đó như là không tôn trọng mình. Nhưng vì phép lịch sự tối thiểu, Soan nói luôn :
“Chị em đi trực trường. Chị là Đoàn viên năng nổ mà... Thôi, các anh muốn ngồi đây chờ... thì chờ...hay muốn đợi chị em về... hay các anh muốn nhắn điều gì?... Em còn phải nấu cơm”.
“Không cần...”, một đứa lớn con nhất đứng ra nói, “Tụi anh đến đây chỉ để tìm RIÊNG em”. Hắn nhấn mạnh chữ “riêng” cố tình cho Soan nghe.
“Tìm em... tìm em làm...”, Soan vừa kịp nói tới đó, bỗng phát hiện ra điều gì không ổn trên khuôn mặt đanh lại của những tên thanh niên. Nàng đứng lên và bỏ vào trong từ chối khéo, nhưng hơi muộn, một trong đám họ bước theo sau lưng Soan, nắm lấy vai nàng. Nàng xoay người tránh né và bỏ chạy. Cả đám nhào tới chụp lấy Soan. Đứa đứng sau cùng cũng nhanh chóng ngó quanh rồi khép cửa lại. Mọi việc xảy ra trong tít tắt, gọn gẽ. Bên trong, chỉ còn tiếng la ơi ới tắt nghẽn của Soan.
Với sức lực của năn thằng thanh niên, không hơn hai phút Soan bị đè xuống, trói gô lại, và bỏ vô bao.
Khoảng 10 phút sau, có chiếc taxi như không hẹn từ đâu trờ tới. Năm đứa thanh niên khệ nệ khiêng ra một cái bao lớn biết động đậy và bỏ nó vào cốp xe mở sẵn.
* * * * *
“Khiêng nó xuống hầm”, một giọng nói vang lên trong căn hầm tối, cùng với bốn cái bóng khệ nệ vác một cái bao bố trên vai bước theo từng nấc thang. Ánh đèn le lói vàng dợt hắt lên từ một cái bóng 60 W. Một mùi hầm, ẩm mốc bốc lên, khó ngửi.
“Coi chừng... cẩn thận... ĐM, con nhỏ dữ quá”.
“Mau đặt nó xuống mấy tờ báo đó!”, một giọng khác cất lên cảnh giác cả bọn.
“Ê, canh chừng bả nãy giờ có sơ múi gì không?”, một thằng nói với thằng đang đứng canh trong hầm, đưa tay chỉ về phía người đang bị trói.
“Sơ múi gì, bả dữ quá, một mình tao đâu dám”, một giọng trong góc cất lên có vẻ ngáy ngủ, đón 5 đứa từ trên cầu thang xuống.
Vừa lúc cái bao bố được mở tung ra, người con gái bên trong giãy dụa không ai khác hơn chính là Soan.
“Um... a...”, tiếng ai đó trong góc rên hư hử khi thấy cả bọn vác từ đâu về một cái bao có trói người ở trong. Tiếng đó chính là cô Nghiêm.
“Trời ơi, bắt cóc thêm ai nữa? Tội nặng...Bộ muốn đi tù gục xương hay”, đứa canh nãy giờ hỏi.
“Sợ gì... con nhỏ này con của bà giáo Loan Phòng Tin Học đó hôm trước gặp ở cổng trường tụi bây khen tướng con nhỏ phê...”
“Cái gì, có thiệt là con nhỏ đó? Tụi bây ăn gan trời hả. Không sợ bị còng sao?”
“Con nhỏ dữ thấy mẹ, chị nó là chúa trùm sao không bắt luôn”
“Sợ mẹ gì, lỡ làm rồi chơi luôn. Tụi công an bây giờ nằm mơ cũng không ngờ mình bắt luôn con Soan, trong khi tổ trọng án gì cứ lo điều tra vụ cô Nghiêm”.
“Bây giờ tính sao?”
“Tính sao gì chứ. Tính chừng nào ‘làm thịt’ luôn con nai vàng ngơ ngác này”
“Nghe nói con nai còn gin đó nghen”.
“Tối này đi... thằng A mua bia, thằng B mua mồi, thằng C đi xem động tịnh bên ngoài. Tất cả nhớ hẹn tối này 8 giờ”
“Nhậu luôn tới sáng đi, chơi gãy củ thì thôi. Nhớ nhen, khi đến đây dùng ám hiệu bằng ký tự và mật mã của nhóm, tức ngày thành lập nhóm: 75, ngày 7 tháng 5 đó”.
“Còn nếu nói ngược lại 57 là tình hình biến chuyển, lập tức biến qua cửa sau. Understand?”.
“Trời, đại ca chơi tiếng Ăng-lê nữa”.
“Đại ca nói thì tụi này OK thôi!”.
Cả bọn bàn thảo xong thì biến mất, chỉ chừa lại một đứa canh chừng Soan và cô Nghiêm.
8 giờ tối đó, tất cả đám thanh niên chụm lại bên cái lẫu dê do một tay mang danh “đầu bếp thượng hãi” đứng ra nấu. Chén thù, chén tạc, chén huynh-đệ giống hệt như dân giang hồ, cũng cụng nhau ơi ới, mặc cho bên này cô Nghiêm và con Soan rên la hừ hừ.
“Kêu cái gì em cưng, thưởng cho em một miếng nè”, giọng của một đứa lè nhè ra vẻ sành đời, cầm trên tay lon bia 33 bước tới chỗ Soan. Tiện tay hắn nghiên lon bia trút một dòng xuống mặt của Soan. Soan xoay mặt tránh né, nhưng không kịp. Bia văng tung tóe. Cả bọn phá ra cười.
Đồ zzhó zẻ”, Soan la toáng lên, ú ớ vì miệng bị nhét giẻ.
“Trừng phạt nó từ từ thôi. Tao nghĩ giờ này con mẹ và con chị nó ở nhà chắc lo lắng lắm”.
“Anh em cứ việc từ từ vui chơi, mình còn cả đêm nay”.
“Nhưng mai giải tán hết rồi. Mạnh ai nấy tự biến một thời gian”, giọng nói lè nhè của một đứa cất lên có vẻ như tay anh chị.
“Đại ca, em tửu lượng ít. Cho em ngồi đây ‘tâm sự’ chút chút với con nhỏ?”.
“Sờ chân sờ tay thôi... thì được”, thằng tự xưng là đại ca lên tiếng. Tên nọ hỏi xong, nghe đại ca cho phép bèn bước tới bắt đầu nắn nót cặp chân của Soan. Soan rên ú ớ trong cổ họng. Cảnh tượng đó không khỏi gợi cho cô Nghiêm nhớ tới sự khổ sở của mình lúc ban sáng.
“Chắc là em chưa bao giờ được anh nào sờ đùi?”, hắn hỏi. Soan thấy rùng mình khi bàn tay sần sùi của hắn mươm vào da thịt. Sống lưng Soan chạy rần rần. Chưa bao giờ trong đời nàng bị con trai sờ mó, thật sỉ nhục quá!
“Tao dám cá với tụi bây, trong vòng hai phút tao làm cho con nhỏ phê... ướt mẹp”, hắn chỉ trỏ quay về phía đám bạn thách đố.
“Mày ngon lắm! Giỏi thì cá một phút đi”, một đứa trả lời.
“Nếu một phút thì tao phải dùng chiêu thôi”, tên nọ ứng xử.
“Chiêu gì? Mày có con C... chiêu gì đâu mà khoe khoang”.
“Thì chiêu chuột gặm nhấm, dùng miệng tao chứ chiêu gì. Nói thiệt chứ cái lưỡi tao hun miệng con nào không phê chứ hun chỗ đó một lút là ướt mẹp”.
Bọn trong nhóm nghe thằng bạn thách đố ngon lành như vậy bèn nhao nháo lên. “Vậy thì cá mày đó, ăn phở, uống cà phê gì cũng được”.
“Nhưng có điều làm sao biết nó ướt mẹp là do dâm thủy mà không phải nước miếng của mày”.
“Dễ thôi, xọt ngón tay vào trong, kéo ra, nửa ngón tay ướt chứng tỏ là nó ướt. Xọt vô xọt ra dễ dàng có nghĩ là đã khá trơn”.
“À, hay đó nghen. Thử đi!... Cá mày thắng đó!”.
“Còn tao cá nó thua”.
Cả bọn nhốn nháo bao quanh Soan và thằng bạn. Soan nghe bọn họ cá độ thì khiếp vía, thẹn thùng đến chín người. Trời ơi, nàng thiết nghĩ, còn thể thống gì hơn. Chắc nàng chết mất quá. Thật là gớm ghiết khi cái miệng nhơ nhớp đó liếm vào cơ thể mình. Dù sao mình cũng là con gái mới lớn. Soan rên ư ư trong cổ họng và vùng vẫy tỏ vẻ phản đối, nhưng chẳng thấy dấu hiệu nào thối lùi của bọn họ hết.
Trong thoáng chốc thì quần Soan bị kéo phệt xuống. Cặp đùi thon thon trắng nuột phơi trước mấy đôi mắt hau háu nhìn. Soan thấy lạnh ngắt hai bên đùi, nhưng mặt thì bừng nóng vì tức giận mà không làm gì được hơn.
Soan lại thử chống chọi, rồi cũng nằm im cho tới khi một cảm giác bị xúc phạm chẹt vào giữa đùi nàng.
“Thì ra con nhỏ cạo lông chim, tụi bây ơi!” Nàng la ối lên, cố khẹp chân lại vì mắc cỡ nhưng chỉ kịp thấy hai chân mình mở toát ra. Thì ra hai tên nào đó đè cổ chân Soan xuống, quác toạt ra. Và mặc cho Soan chống cự, nàng cũng là sức cô thế yếu, nên chỉ đành uốn éo lấy lệ mà thôi.
“Bộ hồi nãy mày không thấy nó ở truồng chạy từ phòng tắm ra sao”.
“Con nhỏ dám cạo lông, cỡ tuổi nó mà biết ba cái chuyện chắc cũng không vừa đâu. Ở trường thấy nó mặc đồ sexy lắm. Thật bất ngờ!”
“Không biết má và chị nó có cạo giống nó. Biết đâu hôm nào có dịp...”, cười ngạo nghễ.
“Tao thích sạch sẽ... con gái sạch sẽ thấy tươi mát hơn”.
“Thôi đi...dẹp chuyện lông lá đi... Lo canh đồng hồ chưa? Coi thử ai thắng thua mới quan trọng nè”, một tên lên tiếng.
“OK, cây kim giây gõ số 12 là tao hô bắt đầu đó”.
Trong vài giây im lặng, nước mắt Soan lăn tròn. Nàng run run sợ sệt. Cô Nghiêm cũng la ú ớ, giãy dụa cố can ngăn điều sắp xảy ra, nhưng vô vọng rồi cũng nằm im. Trong thâm tâm cô bỗng léo lên một sự tò mò, cô cũng muốn biết tên đó thắng hay thua, hay như Soan có kềm chế được hay chăng. Cô nghĩ nếu là cô chắc cô kềm chế được sự cám dỗ đó, vì dù sao cô cũng đã khá trưởng thành và từng trải đời hơn Soan. Với Soan, nàng ở độ tuổi sung mãn nhất của người con gái thì rất khó c...
Đang suy nghĩ như vậy, cô Nghiêm lại nghe tiếng Soan rên hư hứ. Tiếng của đứa nào đó hô lên: “3, 2, và 1... Bắt đầu!”.
Tên thách đố thình lình chúi đầu vào giữa hai đùi Soan, hai tay vịnh hai bên, vẹt ra và nhún nhẩy theo cái điệu riêng tư của hắn.
Soan chống cự một lúc một mạnh hơn, nhưng bốn cánh tay mạnh đã đè chặt chân Soan xuống. Soan ngọ ngọe như con giun bơi trong nước.
“Mười lăm giây rồi nghen!”, một tên đứng báo giờ nói.
Thấy tên kia lắc lư lia lia cái đầu, cả bọn hò hét cổ vũ. Không biết hắn dùng chiêu gì nhưng có lẽ hắn cố giở ra hết khả năng, kể cả môi và lưỡi hy vọng làm cho Soan ướt mẹp.
“Ba mươi giây!”.
Đồng hồ cứ tịt tắt như thế, tên nọ tranh đua với thời gian. Hắn biết, hắn chỉ còn có 30 giây thời gian nữa thôi. Soan có phần càng lúc càng chống cự, rõ ràng nàng không tập trung hưởng thụ cái cảm giác đó như hắn tưởng. Nếu như cứ theo cái đà này 5 phút chưa chắc gì Soan ra nước.
Hắn vẫn tiếp tục lúc nhẹ lúc mạnh. “45 giây!”, tiếng nhắc nhỡ lại vang lên bên tai. Tên thách đố cũng hơi hoảng. Còn 15 giây nữa thôi, hắn phải làm một cú đột phá, mong sao gây sự chú ý tới Soan. Thình lình, hắn vòng tay lên phía trước, canh ngay ngực Soan hắn chộp xuống. Hắn se, rồi bóp luôn mấy cái làm Soan hơi uốn éo. Rồi hắn mổ đầu gù gù dữ dội hơn xuống bẹn Soan. Trong tít tắt ngắn ngủi đó, hắn tìm ra đầu vú Soan. Se lại. Hắn se lại bằn bốn đầu ngón tay trên hai cái nhũ hoa. Soan bỗng ríu mình lại và trong vô thức nàng bật ra tiếng rên khẽ nơi cổ họng. Dường như có một dòng thủy ngân chảy rần rần từ đỉnh nhũ hoa tọt xuống mòng đóc. Nơi đó hắn đã đón Soan bằng cặp môi nghiền chặt rồi nút.
Soan thừ người xuống. Bốn chân nàng tự nhiên buông lỏng, không còn chút sức lực nào.
Hết giờ! Ngừng!”, một đứa lên tiếng báo hiệu. Thằng nọ liền ngổng đầu dậy. Soan thấy có chút tiên tiếc.
“Đứa nào vô coi thử... đút ngón tay vô rồi rút ra, nếu thấy ướt vô hai lóng tay có nghĩa nó thắng. Còn khô queo là nó thua”, một đứa đề nghị. Soan nằm im thở, trong khi một thằng trong đám xung phong làm cái chuyện kiểm tra. Nó ngồi xuống, cẩn thận đặt ngón tay vào cửa âm đạo của Soan, rồi từ từ đút vào. Soan khẽ trở mình, bụng nàng hơi ngướng cao. Thằng nọ sẵn trớn đẩy vào tuốt luột, la luôn: “Ướt mẹp tụi bây ơi”, vừa nói nó vừa xọt ra xọt vô. Ngón tay nó trơn lùi trong âm đạo của Soan.
“Con nhỏ mất trinh từ lúc nào rồi, hèn gì! Vậy mà tưởng nó còn zin. Lầm to hết. Chắc thằng nào zớt mẹ nó từ trước”. Soan ú ớ nhưng không định nói.
Cả bọn phá ra cười, cũng thầm phục thằng bạn biết dùng chiêu làm cho con bé ướt hết.
“OK, công nhận mày thẳng... đãi phở nhưng mà vậy... ai chơi cho con nhỏ “phế” mới là cao thủ, ra nước có thấm gì... Đãi cà phê...”, một đứa đề nghị. Soan nghe tới đó không khỏi rùng mình. Cả cô Nghiêm cũng sợ, cô thấy lo lắng cho Soan làm sao, vì dù gì Soan cũng là một đứa con gái mới lớn. Bốn năm đứa bề hội đồng, chắc Soan chết mất!
Nói là làm ngay, quên luôn chuyện trở lại nhậu tiếp, bọn họ cũng bắt thăm chọn ra đứa được cái diễm phúc hưởng Soan trước tiên.
Sau khi thăm đưa ra, đứa được chọn mạnh dạn bước tới ngồi xổm giữa hai đùi Soan. Có lẽ hắn cũng đã ngà ngà say nên làm cái gì cũng dám.
Đâu đó yên vị rồi, hắn lần là tìm cách đưa vào cửa mình Soan lần đầu tiên.
“Ui... xư!”, Soan xuýt xoa trong khi đùi nàng bị bốn cánh tay kéo bẹt ra. Nàng lại giãy dụa nhưng thừa biết là vô vọng. Không khí im lặng một cách đặc biệt như sự chờ đợi tới hồi căng thẳng nhất.
Hắn bắt đầu hun hít trên má, lên cổ Soan. Hễ hun tới đâu là Soan lắc đầu tránh né. Toàn thân nàng co giựt hết sức khó khăn.
Rồi thì Soan rít lên khi cảm giác khối thịt của thằng thanh niên đang xâm phạm vào thân thể nàng, xé toạc nàng ra làm hai. Cơ âm đạo nàng cứ như kêu lên răng rắc mỗi khi từng thớ thịt của hắn cấn sâu thêm. Khốn kiếp thiệt, cái quý nhất này nàng chỉ hứa cho K bạn trai nàng thôi mà. Bây giờ hết thằng này rồi tới thằng khác. Trời ơi, nếu K biết thì K sẽ nghĩ sao. K có còn chấp nhận mình không? Rồi Soan bật khóc thành tiếng.
Bên kia giọng cô Nghiêm lại thốt lên, “Các em sao ác quá... con gái người ta mà hãm hiếp...các em cũng phải nghĩ tới cô Loan từng dạy các em chứ”.
Cô im ngay, lát nữa tới phiên cô bây giờ”, một đứa quát lên và cô Nghiêm im thật.
Trong khi mũi của Soan phồng lên có vẻ xúc động và giận dữ. Nhưng vẻ mặt đó không giữ được bao lâu khi tên nọ bắt đầu nhấp nhô. Soan lại thừ người ra. Miệng nàng há hốc, môi như khô lại, chỉ biết thở hì hì.
Cả bọn nhìn cảnh thằng bạn hiếp đứa con gái không khỏi háo hức, nuốt nước miếng. Mong cho thằng nọ xong để tới phiên mình.
“Nghe nói mẹ con mày dâm lắm phải không”, nó vừa thúc xuống người Soan vừa nói. “Ở trường nếu không phải là mày thì là má mày. Chị mày nữa”.
Soan nghe những lời sỉ nhục như vậy thì đau đớn lắm, nhưng cũng có thấm vào đâu khi chính thân thể nàng đang bị dày xéo. Sự đau đớn này đôi khi chỉ có chết mới làm hết đi được, Soan nghĩ.
Thình lình Soan vùng hai tay ra được, nàng tán cho tên nọ một cái trời giáng. Nhưng cánh tay nàng liền bị hắn khóa lại. Để trả cái thù tát tai, tên đó lại ra sức dập xuống người Soan càng hung tợn.
Có phải rượu vào người, máu hung ác lại gia tăng. Hắn tông hết sức xuống bụng Soan. Nàng cảm giác như không hở một giây khắc nào để nghỉ ngơi.
“Ai là bạn trai của nó vậy ta?”, một đứa đứng ngoài hỏi.
“Kệ nó có hay không cũng mặc”, tên khác đáp.
“Tại tao tò mò... không hiểu vì sao con nhỏ lại mất trinh”.
“Trời ơi, giờ này mày còn lo chuyện đó... Bộ rãnh lắm sao”.
“Tao biết có một thằng hay chở con nhỏ đi chơi, thằng đó học lớp nọ. Tao nghi là nó”, một đứa đáp.
Thình lình Soan oặn mình, tên nọ cũng uốn éo theo. Tưởng là Soan sắp đạt tới cực khoái, ai ngờ tên nọ bất thần rên lớn, rồi thấy nó nhảy phốc ra ngoài, tay cầm cu bún tinh ra xối xả.
Lần này cả bọn không cười như trước nữa. Có lẽ thời gian không còn bao nhiêu nữa cho bọn chúng. Lập tức, thằng khác ngồi trễ xuống tiếp theo thằng kia úp lên mình Soan. Soan tưởng sẽ được nghỉ, nào ngờ lại oằn oại dưới một cảm giác mới, sức dập mạnh hơn cả lần trước. “Phạch... phạch... phạch”, không khí vắng lặng đi chỉ còn tiếng “phành phạch” dâm đãn và tiếng thở thì thào hự hự của Soan và tiếng hút sành sạch của da thịt.
Cả đám tập trung nhìn cảnh tượng đó, đứa nào cũng hăng máu, mong tới lượt mình.
Rồi hết đứa này tới đứa khác thay phiên nhau hãm hiếp Soan. Nàng gần như tơi tả như miếng giẻ rách. Tóc tai rủ rượi, quần áo rách bươm, cổ chân cổ tay đều bầm tím, rãi rác đầy tinh khí trôi theo vách đùi.
Tội cho Soan lắm, và cũng tội cho cô Nghiêm nhìn cảnh tượng đó suốt đời vẫn không quên! Nhưng số phận của cô cũng không khá hơn gì. Sau khi hiếp Soan bầm dập, chúng nghỉ ngơi một lát rồi dằn cô Nghiêm ra hiếp tiếp. Mặc cho cô Nghiêm có kêu la, van xin, và chống cự, chúng trói hai chân cô vô chân bàn và bắt cô nằm úp ngực lên bàn, rồi lần lượt từng đứa một sắp hàng đứng sau mông cô.
Thật không ngờ sức của bọn chúng mạnh hơn voi, mỗi đứa ít nhất cũng làm hai suất. Đôi chân cô Nghiêm gần như không còn chút sức lực nào để gượng đứng. Nếu như không nhờ hai cái chân bàn buộc chặt, chắc cô đã khuỵu xuống từ lúc đứa thứ hai nằm trên lưng mình...
Câu chuyện bi thảm của cô Nghiêm chủ nhiệm lớp tôi và Soan con của cô Loan Phòng tin học là thế đó. Tôi biết và ai nấy trong trường cũng biết được thật rõ ràng qua tin tức của báo chí, qua các thầy cô trong trường và các bạn thân, cũng như người trong xóm. Cô Nghiêm và Soan được giải thoát sau năm ngày bị bắt cóc và hãm hiếp. Họ nằm viện hơn cả tuần cả hai mới khỏe trở lại.
Ngày gia đình tôi lãnh anh hai tôi về, tất cả nhóm “quậy” chúng tôi lại xum họp, rồi kéo nhau đi thăm cô Nghiêm. Ra là anh hai tôi và các bạn nhóm “quậy” đã bị tình nghi là hung thủ, và bị công an kéo tới tận nhà bắt. Thời gian đó tôi thật là khổ sở và lo lắng. Ra đường chẳng dám nhìn lên. Ai trong xóm cũng cho anh hai tôi là thủ phạm. Nhưng sau chín ngày điều tra tổ trọng án bắt được thủ phạm thực sự là một nhóm thanh niên côn đồ đến từ tỉnh khác. (Soan cũng phủ nhận người bắt nàng không phải là anh hai tôi, tuy là cô Nghiêm không nói năng gì hết). Chúng là nhóm học sinh bỏ học, đi bụi và là tội phạm cướp của, hãm hiếp bị tầm nã nhiều tháng qua. Trong một lần lang thang, trôi dạc tới quê tôi, chúng tạm lánh và sống quanh quẩn trong trường. Chúng biết được cô Nghiêm, ba mẹ con cô Loan trong một dịp nghe lén nhóm “quậy” chúng tôi trò chuyện, tỏ rõ sự bực tức. Kế mượn dao giết người của bọn chúng thật ác ôn, báo hại nhóm nhóm “quậy” của chúng tôi bị tù oan gần mười ngày vì cái âm mưu nói chơi mà bị cho là thật. Dù sao đi nữa, mưa đã tạnh và trời lại sáng, nhóm “quậy” chúng tôi đã được gặp gỡ, đúng là một điều hay. Nhưng điều hay nhất, đặc biệt nhất trong sự kiện này, là suốt thời gian ông anh đi tù, tôi bắt đầu biết nhớ ảnh. Cái nhớ của người con gái biết yêu ấy!
Kinh Bích Lịch
Hết

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

Nhà ngoại ô



Hai vợ chồng Hùng lấy nhau được gần hai năm. Hùng 25 tuổi làm việc ở Cảng, còn Hương 23 tuổi đang làm ở Cty Kiểm toán. Họ sống ở thành phố nhưng vào ngày thứ Bảy là lại ra căn nhà nhỏ ngoại ô hưởng niềm vui cuối tuần. Đây đã thành lệ và Hương bao giờ cũng hân hoan chờ đến thứ 7 để hưởng những phút giây riêng tư của đôi vợ chồng son nơi căn nhà thôn dã.
Căn nhà gạch một tầng chỉ có ba phòng nằm trong một khu vườn cây rộng gần bờ sông Kinh. Khung cảnh thật yên tĩnh và lãng mạn. Chỉ có hai vợ chồng và hoàn toàn riêng tư nên mỗi khi về tới căn nhà ngoại ô là cả hai đóng cánh cổng gỗ và trút bỏ mọi thứ ràng buộc lễ nghi của cuộc sống đô thị. Ở trong nhà Hùng và Hương đều gần như trần truồng, trên người chỉ mặc một chút đồ lót mỏng manh. Họ đều là trí thức trẻ nên không bị gò bó vào lễ nghi.
Tối thứ 7 hôm đó, sau bữa tối ngon lành với một chút rượu chát, hai vợ chồng đi ngủ sớm. Đâu độ gần 12h đêm thì cả hai mơ màng tỉnh dậy. Hai người vẫn đang quấn chặt lấy nhau, Hương bắt đầu vuốt ve chồng. Nàng luôn luôn thèm muốn tình dục, Hùng cũng vậy nhưng không bằng Hương. Ở đây hai người mỗi tối có khi làm tình với nhau đến hai ba lần, họ thoải mái rên rỉ và kêu gào trong niềm khoái cảm của tình dục. Hương có nhu cầu tình dục rất cao và mỗi khi nàng đạt tới khoái cảm cao độ thì nàng kêu gào và rên xiết rất lớn.
Hai người nằm trong ánh đèn ngủ mờ mờ và đang vuốt ve mơn trớn nhau thì ngoài cửa sau có những tiếng lạch cạch vọng vào. Nghĩ là chắc con mèo hoang nào đó đang tìm cách vào bếp nên cả hai vẫn tiếp tục hôn hít xoa bóp. Một lúc lại có tiếng động lịch kịch ở căn phòng khách phía trước, hai vợ chồng đang trong lúc hào hứng cao độ nên rất lấy làm bực mình. Hùng lầu bầu ngồi dậy còn Hương thở dài vơ lấy chiếc gối ôm chặt. Căn phòng ngủ ở giữa, phía ngoài là phòng khách, đằng sau là phòng ăn và nhà bếp. Hùng đang dò dẫm bước ra phía cửa ra vào và tìm công tắc đèn thì thình lình nghe cạch một tiếng lớn và cánh cửa phòng khách vụt mở tung.
Một bóng đen nhào vào, Hùng còn đang hoảng kinh thì đã bị một vật cứng đánh mạnh vào đầu khiến chàng choáng váng gục xuống. Hùng còn kịp nhận thấy một bóng đen nữa lách vào và nhanh chóng đóng chốt cửa lại. Hùng đang quờ quạng thì tiếp tục bị một cú đá mạnh trúng bụng ngã gục xuống. Bóng đen nhanh chóng trói nghiến cả 2 tay chân chàng nằm còng queo. Hùng đau không thở nổi nên cũng chẳng có sức đâu mà chống cự.
Gã thứ 2 xông thẳng vào phòng ngủ và đứng sững khi nhìn thấy một thân hình đàn bà trần truồng cực kỳ khêu gợi đang nằm trên giường, Hương la hoảng toan nhổm dậy chạy thì đã bị hai cái tát như trời giáng ngã lăn ra nệm. Chưa bao giờ nàng bị đối xử mạnh tay như vậy. Hương nằm xâp ở trên giường và thổn thức khóc. Cặp mông trắng hồng nõn nà của nàng cũng run run theo những tiếng nấc nghẹn ngào. Gã trai trẻ mắt dán chặt vào khe mông cong vút của nàng, gã thở gấp vì không chịu nổi một kích thích như quá nóng bỏng như vậy.
Gã có vẻ lớn tuổi hơn nói :
- Để tao lục đồ còn mày canh chừng hai vợ chồng nó.
Gã kia tiếp luôn :
- Con vợ nó ngon lành quá chú ơi.
- Câm cái mồm mày, lát nữa rồi tính.
Gã lục soát rất nhanh chứng tỏ là một tay nhà nghề. Trong khi gã kia thì hau háu nhìn tấm thân trần truồng đầy gợi cảm của Hương, nàng vẫn khóc thút thít trên giường quên cả lấy cái gì che bớt người lại.
Hùng lúc này đã gượng lại chút ít, chàng hổn hển van xin :
- Chúng tôi không mang nhiều tiền về đây, mong các ông tha cho vợ chồng tôi, bao nhiêu tôi cũng chịu, xin đừng hại vợ tôi.
Gã lớn tuổi đã gom được một mớ tiền trong bóp của cả hai vợ chồng, không nhiều lắm nhưng hình như gã cũng cảm thấy thoả mãn rồi. Gã nghe Hùng nói thế chợt nổi giận chạy tới đá mạnh một cú nữa làm Hùng xỉu luôn :
- Mày định dụ tao hả?
Gã thanh niên kia cười hi hí :
- Coi chừng nó tiêu mất chú ơi, bây giờ tới lượt con vợ nó chứ?
Cả hai bỏ mặc Hùng nằm ngoài phòng khách từ từ tiến vào căn phòng ngủ bên trong nơi Hương đang hoảng kinh tột độ :
- Đừng... xin các ông.. xin các anh.. tha cho tôi..
Hương lắp bắp. Nàng vừa dứt lời đã bị tát cho cái nữa rất mạnh làm cho nín luôn chẳng nói được gì nữa.
Cả hai gã đàn ông cùng nhào lên giường, bốn bàn tay thô bạo cùng một lúc dày vò nắn bóp khắp thân thể nõn nà của Hương. Nàng cố hết sức giãy giụa nhưng không thể nào ngăn được chiếc quần lót mỏng manh tuột ra khỏi cơ thể. Giờ thì Hương hoàn toàn trần truồng, một tay nàng bịt chặt âm hộ, tay kia cố gắng cào cấu nhưng làm sao ngăn nổi những con thú đang thèm khát thịt thơm.
Nàng vừa khóc vừa kêu gào :
- Cứu em với Hùng ơi.. anh ơi cứu em với..
Nàng chỉ nghe tiếng chồng rên rỉ yếu ớt ở phòng ngoài :
- Hương ơi, đừng để chúng nó cưỡng hiếp em, bóp mạnh vào dái chúng nó đi em ơi.
Xem ra chàng có vẻ yếu lắm không nói ra hơi nữa.
Không biết Hùng lục đục gì ngoài phòng khách khiến cho gã lớn tuổi không yên tâm, gã nói với thằng thanh niên :
- Mày ra xem nó làm gì, cho nó câm miệng lại.
Gã trai trẻ chửi thề bực dọc vơ cuộn băng keo lớn chạy ra ngoài. Hương chỉ nghe thấy mấy tiếng hự.. hư.. vọng vào.
Gã chú lúc này cũng đã cởi hết quần áo trên người, dương vật gã vừa to vừa đen đã cứng ngắc như khúc củi cứ lúc lắc theo những hành động của gã. Hương bị thêm mấy cú vừa đấm vừa tát khiến cho muốn xỉu rồi nên lúc này nằm ngay ra chẳng nhúc nhít gì, nàng nhìn thấy cái buồi to lớn kia thì chỉ còn biết nấc lên một tiếng rồi nhắm mắt lại.
Gã trai trẻ lúc này cũng đã quay vào. Hùng bị trói chặt, nhét chanh và dán băng keo miệng nên chẳng phát được tiếng kêu nào, gã kia đẩy chàng vào góc nhà nằm một đống. Nhưng ở vị trí này, qua cánh tủ kiếng giữa hai phòng, Hùng có thể quan sát toàn bộ những gì đang diễn ra trong phòng. Chàng thấy rõ ràng gã lớn tuổi đang đè Hương xuống giường, banh rộng hai chân Hương ra và kê dương vật của gã vào. Hùng đau đớn nhắm mắt lại, nước mắt trào ra.
Hương bị ghì chặt cả chân tay, nàng kinh hoàng cảm thấy một vật mạnh mẽ đang từ từ tách đôi hai môi âm hộ của nàng, Nàng mở mắt thật lớn không kêu thành tiếng. Từng chút từng chút một, khúc dương vật kia thọc vào sâu hơn. Nàng thực sự đã bị cưỡng đoạt rồi. Toàn thân nàng tràn ngập một cảm giác vừa đau đớn, nhục nhã và đê mê. Âm đạo của Hương đã bị lèn chặt rồi mà cái buồi của gã chú vẫn còn chưa thọc vào hết, gã nhấn mạnh vào sâu hơn, đầu khấc của gã ép mạnh vào tử cung nàng. Mọi sớ thịt trong người Hương như tan ra, Hương quằn mình và âm hộ của nàng xiết chặt, chấp nhận cái dương vật đàn ông thứ hai trong đời nàng.
Lúc Hùng mở mắt lại thì đã thấy gã kia đang địt rất mạnh buồi gã trong lồn vợ chàng. Hương vừa nấc vừa thở hổn hển. Vợ chàng đã bị hãm hiếp bởi một thằng đàn ông khác. Hùng thấy Hương chỉ biết nhắm nghiền mắt khóc và trân mình chịu đựng mà chẳng hề chống cự gì, gã trẻ tuổi lúc này cũng leo lên giuờng và vừa xoa bóp vừa núc chùn chụt cặp vú mũm mĩm khêu gợi của Hương.
Hương lúc đầu còn cảm thấy đau một chút nhưng rồi những vuốt ve và những kích thích từ cái dương vật rất to trong âm hộ đã làm cho nàng mềm người lại. Lúc nãy nàng đang chuẩn bị làm tình với chồng thì bị phá đám, bây giờ những kích thích thô bạo dường như đã lấy lại những cảm giác thèm muốn tình dục nơi nàng.
Gã trẻ tuổi cũng nhận ra điều này :
- Vú nó cuơng lên này chú ơi.
Gã lớn tuổi cười thoả mãn :
- Con nào gặp phải buồi tao đều sướng điên lên chứ chịu gì nổi.
Gã vẫn đóng rất mạnh vào âm hộ Hương, lúc này cử động của gã rất trơn tru vì lồn Hương cũng tiết ra nước nhờn. Nàng có thể che giấu cảm xúc của mình nhưng cơ thể nàng thì không. Hương vẫn nhắm mắt nhưng hai tay cấu chặt xuống nệm, đầu nàng vật qua vật lại. Hương cố che giấu nhưng cả hai gã đàn ông đều nhận ra rõ ràng nàng đang rất khoái cảm. Âm hộ Hương lúc này đầm đìa dâm thủy. Hương mở hé mắt nhìn xem có Hùng nằm gần đó không nhưng không thấy gì. Hai gã đàn ông không còn để ý đến việc kiềm chế nàng nữa vì nàng cũng chẳng chống cự gì.
Hùng ở phòng ngoài vẫn đang theo dõi và ú ớ trong đau đớn. Chàng xiết bao kinh ngạc khi nhận ra những cử chỉ hành động của vợ chứng tỏ nàng đang thưởng thức sự cưỡng hiếp. Chàng thấy rõ vợ chàng còn hơi ưỡn người lên cho buồi gã kia thọc vào sâu hơn. Hai chân nàng dang rộng và quắp lấy mông gã lớn tuổi để giữ cho gã không rút hết được dương vật ra khỏi người nàng.
Hương nghĩ là Hùng đã ngất xỉu rồi không biết gì nữa nên thoải mái hơn. Nàng mân mê đầu vú, xoa khắp bụng dưới và mở mắt nhìn cả hai người đang cưỡng hiếp nàng, cặp mắt đầy dục tình và thèm khát. Mỗi lần gã chú sập vào nàng lại vật đầu sang một bên, miệng bật một tiếng :
- Ôi.dza..
Gã trẻ trai cũng đã khỏa thân, thân hình tuổi hai muơi của một gã lao động chân tay vùng thôn quê rõ ràng là hấp dẫn hơn nhiều so với Hùng. Gã nằm xoài ra giường, người gã đen bóng với những bắp thịt săn chắc. Gã ngửa cái dương vật gồ ghề lên dựng đứng, đầu dương vật bóng loáng và đã có một chút tinh khí tiết ra. Dương vật gã bự như lon nước yến thật không thể chê vào đâu được.
Gã chú bấy giờ liền rút dương vật ra khỏi lồn Hương, toàn dương vật đẫm nước nhờn, gã vỗ vỗ vào mông Hương. Nàng hiểu ý chẳng để gã phải nói ra liền lồm cồm nhổm dậy xoay người lật úp lại. Hương quỳ đầu gối bò chồm hổm trên giường, cặp mông nàng bạnh ra, mời mọc.
Đột nhiên Hương cảm thấy một vật vừa mềm mại vừa ẩm ướt đang rà rà trên mông nàng. Hương ngoái lại nhìn thì thấy gã chú đang quỳ sau đít nàng, mặt gã vục vào cặp mông no tròn của Hương. Gã đang thoải mái liếm khắp âm hộ và hậu môn nàng. Hương chưa bao giờ biết đến cảm giác này, cái lưỡi dầy và mềm của gã chú rất điệu nghệ chẳng mấy chốc đã làm cho Hương phải bật lên những tiếng rên rỉ đầu tiên.
Hương nứng quá đỗi, nàng sụp đầu xuống giường và banh rộng cặp mông cho gã kia được thoải mái hơn. Gã chú bắt đầu dùng lưỡi để giao hợp với Hương, Gã thụt ra thụt vào cái lưỡi dài của gã giống như con rắn ngóc ngách trong sâu thẳm âm hộ nàng, nước nhờn trong âm hộ Hương tuôn ra liên tiếp. Nàng rên rỉ mỗi lúc một to hơn, nàng không còn quan tâm đến Hùng nữa.
Thật ra Hùng vẫn còn tỉnh táo và quan sát hết những diễn biến này. Đây rõ ràng không phải là cuộc cưỡng hiếp nữa - vì có sự đồng tình của cả 2 bên. Hương để mặc chồng bị trói ngoài cửa thoải mái thưởng thức những đam mê và khoái cảm của tình dục. Nàng bật lên những tiếng Á.. á.. nho nhỏ mỗi lần gã chú mút sâu vào lồn nàng. Gã bỗng nhiên di chuyển cái lưỡi lên lỗ đít nàng, lưỡi gã mơn man trên những nếp da nhăn xung quanh lỗ đít Hương, nơi mà toả ra cái mùi rất khêu gợi của đàn bà. Hương đang ở tư thế bò chổng mông nên hậu môn nàng không khít mà hơi hé mở. Gã kia từ từ thọc sâu lưỡi vào vùng cấm địa này, Huơng chỉ biết thở dốc từng hồi, nàng kêu lên: Ôi trời ơi.. lỗ đít nàng mở ra hút lấy lưỡi của gã chú. Mồm gã gắn chặt vào đít Hương, lưỡi gã thụt sâu trong trực tràng của Hương. Gã hôn hậu môn Hương say đắm như hôn môi tình nhân, lưỡi gã ve vuốt trong cái nơi rất nhạy cảm này của người con gái. Nàng vùi mặt xuống giường trong sự khoái cảm tột độ. Hùng chẳng bao giờ xử sự với nàng thèm khát như vậy. Nàng chợt nhận ra gã cháu đang nằm ngửa trước mặt nàng và đang nắn cặp vú nàng như nhồi bột.
Hương nhìn thấy thân hình và cái buồi rất khêu gợi của gã thanh niên. Nàng không còn kiêng kỵ gì cả, bản năng thúc giục, Hương chồm tới không cần chỉ bảo và ngậm lấy đầu dương vật của gã cháu. Dương vật của thằng cháu không được sạch sẽ lắm nhưng Hương chẳng thèm quan tâm. Miệng nàng mở lớn hết cỡ. Nàng bắt đầu mút dọc xuống hết chiều dài của nó, đám lông xoăn và rậm rì của gã trai trẻ cọ vào mũi mặt Hương nhột nhột. Nàng ngửi thấy mùi của vùng kín đàn ông rất nồng và nàng cảm thấy kích thích tột độ. Chưa bao giờ nàng sướng như thế này với Hùng. Chàng ở nhà ngoài đau đớn nhìn vợ đang thoả mãn cho hai gã đàn ông bằng những cách hết sức truỵ lạc và dâm đãng, phần cũng hơi bị ngộp thở bởi sợi băng keo Hùng liền ngất đi trong nỗi uất hận mê man.
Gã chú thấy Hương đã hoàn toàn vào hùa với cuộc cưỡng dâm, làm tình tập thể này, gã liền đứng lên kê dương vật vào cửa mình Hương. Nàng cũng hơi chỉnh lại đầu gối cho vừa tầm với gã.
Chỉ chờ có thế, bằng một động tác dứt khoát và nhanh gọn, cả cái dương vật dài gần 20 phân thọc lút tới bẹn ngập sâu trong âm hộ Hương. Nàng chỉ kịp kêu rú một tiếng và xục mạnh xuống buồi gã cháu, khoái cảm chạy khắp toàn thân nàng.
Toàn thân Hương sởn gai ốc, nằng quằn quại trên tấm nệm như con rắn, cặp mắt nàng dại đi, Hương thở hổn hển. Nàng chưa bao giờ được cảm thấy âm hộ, âm đạo và tử cung của nàng được lèn chặt như vậy. Cảm giác mạnh mẽ và nóng ấm từ dương vật gã đàn ông truyền sang người nàng và từ từ lan tỏa râm ran suốt toàn thân. Hàm răng Hương cắn chặt, Hương gầm gừ như con mèo hoang. Nàng đã nhả dương vật của gã thanh niên ra vì sợ trong cơn cuồng điên của xác thịt nàng sẽ cắn đứt nó không chừng.
Hương vuốt ve cái buồi của thằng cháu, vừa xóc vừa dụi vào trong mái tóc óng ả của nàng, mái tóc có những lọn nhuộm màu hoe hoe. Gã trai trẻ cũng hổn hển vì những kích thích tột độ đó, nó nằm ngửa trên giường, hai tay nắm chặt đầu Hương và chà mạnh vào háng nó. Cả mái tóc của Hương phủ trùm xuống vùng hạ bộ của gã. Gã chú hai tay giữ chặt lấy cặp mông vừa trắng vừa cong của Hương, gã bơm liên tục dương vật vào lồn nàng. Hoà theo nhịp điệu này, mỗi lần gã bơm vào Hương lại đẩy ngược mông ra đàng sau làm cho đầu buồi của gã đụng mạnh vào vách và gò tử cung, cảm giác thốn đau khiến cho Hương quặn lại trong cơn cực khoái liên tục dồn đến. Nàng gào lên những tiếng ối ôi vô nghĩa, hai tay nàng bóp chặt dương vật gã cháu, nàng xục lên xục xuống cái buồi to và sần sùi như trái ổ qua. Thằng cháu có vẻ hết chịu nổi, nó nhìn chú khẩn khoản :
- Đến lượt cháu chưa chú ơi, con này ở thành phố chơi nhiều kiểu đã quá.
Gã chú đang thở hổn hển cắm ngập dương vật trong âm đạo của Hương nghe thằng cháu nói vậy liền từ từ rút buồi ra, Hương cũng đong đưa cặp mông đi theo như không muốn rời, cái buồi đen gân guốc ướt đẫm còn nhểu vài giọt tinh khí và dâm thủy.
Hương hổn hển quay lại, nàng hơi ngượng ngập không dám nhìn cả hai chú cháu nhưng thân hình nàng tự nó đã nói thay tất cả. Nàng thò chân bước xuống giường không chờ ai bảo. Dường như chính nàng là người quyết định mọi kiểu cách của đêm cuồng nhiệt này.
Hai chú cháu cặp mắt thất thần nhìn theo mỗi cử động của Hương, thân hình nàng quá sức khiêu gợi và đầy nhục cảm, chẳng còn gã nào quan tâm đến mục tiêu chính của chuyến viếng thăm tối nay.
Hương cũng chẳng để ý tới chồng nữa, nàng chỉ còn thấy trước mắt hai tấm thân hình quá sống động và mạnh mẽ. Hương quay lưng lại và ngồi xuống, dưới đít nàng là trái ổ qua to bự của thàng cháu đã chờ sẵn, nàng nín thở dò dẫm để cái buồi thọc vào đúng âm đạo nóng bỏng của nàng. Nàng ngồi xuống từ từ, âm hộ nàng lại đón nhận cảm giác mới mẻ của một dương vật đàn ông nữa. Cuối cùng thì thằng cháu cũng được thỏa mãn những gì nó thèm muốn, buồi nó từ từ thâm nhập và lèn chặt vào âm hộ của người đàn bà.
Hương thở phào một tiếng cố nén tiếng thổn thức, nàng sướng kinh khủng, cái buồi sần sùi của gã cháu cọ vào vách âm đạo ẩm ướt của nàng đem tới biết bao khoái cảm. Hương bắt đầu nhồi lên nhồi xuống thân hình nàng trên bụng thằng thanh niên. Nàng cảm thấy dường như dương vật của nó mỗi lúc một nở to ra trong lồn nàng.
Hương bắt đầu rên rỉ lớn tiếng, nàng không chịu nổi nữa và cũng cóc cần quan tâm đến ông chồng tội nghiệp đang bị trói chẳng biết sống chết ra sao ngoài kia.
Nàng gào lên :
- Mạnh nữa vào, mạnh vào.. anh ơi.. sướng quá..
Nàng vươn người tới kéo ông chú lại gần, nàng ôm mông gã kéo mạnh làm dương vật gã xỉa vào mặt nàng. Điên dại vì cơn cực khoái, Hương mở to miệng thèm khát và cái buồi đen như khúc củi kia chui tọt vào mồm nàng. Khúc củi 17 phân mà nàng ngậm lút gốc, Hương bắt đầu gật gù cái đầu để bơm dương vật vào sâu trong cổ họng nàng. Chỉ còn những tiếng ú ớ trong cổ họng thoát ra chứng tỏ nỗi hoan lạc của Hương.
Hùng hồi tỉnh dậy vào lúc chuông đồng hồ gõ bốn tiếng, trời đã gần sáng, hơn 4 tiếng đồng hồ đã trôi qua, chàng vẫn nghe rõ vợ chàng đang rên rỉ trong phòng ngủ :
- Mạnh vào.. mạnh vào.. chết em mất các anh ơi..
- Ôi trời ơi.. sướng quá..
Những tiếng A.. A.. Á.. Ái.. Ái ôi.. liên tục của vợ chàng như những mũi kim đâm vào tim chàng. Bốn tiếng đồng hồ làm tình không nghỉ. Hùng không thể tin vào mắt mình nữa khi nhìn thấy Hương đang quì chổng mông ở thành giường, người nàng đầm đìa mồ hôi và ướt nhẹp tinh trùng đàn ông, thằng trẻ tuổi khom chân ở đàng sau đang địt vào lỗ đít nàng. Hùng chưa bao giờ biết đến những cách làm tình quá đỗi truỵ lạc như vậy và chàng không ngờ vợ chàng - một cán sự tài chính của một Cty Nhà nước - lại ra nỗi hư đốn như thế.
Nửa nằm nửa ngồi ở trên giường, gã chú hai tay ôm lấy đầu Hương đập dồn dập vào hạ bộ gã. Buồi gã như cái pít tông bơm phầm phập trong mồm Hương, Nàng bú mút không ngừng và cũng không chịu nhả ra. Vừa lúc đó, gã cháu kêu ối một tiếng chợt gục xuống ôm chặt lấy eo lưng Hương, hai tay gã luồn dưới bụng Hương bóp chặt cặp vú đã bầm dập suốt đêm của nàng. Gã thọc ngập buồi trong hậu môn nàng và đó là thời điểm gã chuẩn bị phóng tinh.
Hùng muốn cắn lưỡi cho chết đi vì đau xót không thể chịu nổi cảnh ấy - cảnh người vợ yêu dấu trong vòng tay thằng đàn ông khác và hưởng thụ thú vui xác thịt ngay trước mắt chàng.
Hương vòng một cánh tay lại để ghì chặt gã trai vào người nàng. Tinh trùng nóng hổi của thàng đàn ông phun ngập trong ống trực tràng của nàng, Hương nghe được cảm giác của những giọt tinh khí nóng hổi bắn vào ruột già của mình. Những giọt tinh khí này nhiều đến nỗi trào ngược cả ra ngoài, chảy qua âm hộ nàng và vuốt ve dọc xuống bắp đùi nõn nà của Hương. Đây là cái lỗ thứ 3 trên người Hương mà gã cháu được khám phá suốt đêm qua sau khi đã lần lượt thoả mãn cảm giác xuất tinh cực khoái trong âm hộ và miệng nàng.
Thằng cháu từ từ khuỵu xuống rút cái buồi mềm xèo ra và nằm lăn ra đất đầy vẻ thỏa mãn.
Đến lượt thằng chú gầm gừ cực khoái. Gã vẫn giữ buồi gã trong mồm Hương và đè vật ngửa nàng ra giường. Gã cưỡng dâm rất mạnh vào mồm Hương và gào lên khoái cảm, Hương vẫn mút chùn chụt buồi gã, nàng ngước cặp mắt xinh đẹp nhìn gã đàn ông trong phút giây cực khoái và hồi hộp chờ đón những gì nàng sắp được đón nhận.
Hương chẳng phải chờ đợi lâu. Thân hình gã chú đang lắc như bổ củi vào mặt Hương đột nhiên run bắn lên và sững lại. Hương đẩy người gã lùi ra và hứng mặt vào ngay trước cái buồi đang chĩa tới. Một bụm tinh khí trắng như sữa bắn tung tóe vào mặt Hương và chảy nhễ nhại dọc theo mắt mũi nàng, gã phóng liên tiếp bốn năm đợt nữa, đợt nào cũng cả từng vốc lớn phọt vào miệng Hương.
Hùng uất ức nhìn cặp môi xinh tươi của vợ, cặp môi và cái miệng thật dễ thương của cô gái 23 tuổi mà chàng luôn luôn tôn thờ và nâng niu chẳng bao giờ dám có cử chỉ nào khiếm nhã - giờ đây đang mở thật lớn để đón nhận liên tục khí chất nhục dục bẩn thỉu của một thằng đàn ông nhà quê xa lạ. Tất cả những gì đã vào trong miệng Hương nàng đều nuốt tất cả, chẳng phí phạm một chút gì.
Hùng không thể nào ngờ Hương lại sa đoạ đến thế, chỉ sau một đêm cuồng loạn.
Gã chú cũng sụp xuống giường luôn, từ nửa đêm tới giờ gã cũng đã phóng tinh 3 lần rồi. Gã ôm lấy Hương và lăn ra giường, Hương vẫn còn âm ỉ trong cơn khoái lạc, nàng vòng tay xiết chặt lấy gã đàn ông và - trong sự sững sờ của tất cả ba thằng đàn ông có mặt lúc đó - nàng trao cho gã chú một nụ hôn cực kỳ đắm đuối. Gã chú chưa bao giờ biết nụ hôn môi kiểu này. Gã núc lấy môi, miệng và lưỡi của Hương, mặc dù trong miệng nàng nồng mùi tinh khí nhưng gã cũng mặc kệ
Cả ba người cuộn chặt lấy nhau trên giường tận hưởng niềm đam mê khoái cảm của thể xác. Nhưng chỉ độ mười phút sau, gã chú đã ngồi dậy kéo Hương đứng lên đi ra phía phòng sau bếp, chỗ nhà tắm. Thằng cháu cũng lồm cồm đi theo. Buồi của nó đã cương lên một nửa rồi.
Lúc này thì Hùng không còn nhìn thấy gì cả. Chàng xót xa nhìn vợ khuất dần nơi phòng sau cùng với hai thằng đàn ông khốn nạn.
Hương có vẻ vẫn còn rất thèm khát, nàng bấu chặt lấy gã chú dìu theo từng bước đi. Lúc nàng khuất hẳn là lúc đèn nhà tắm bật sáng. Có tiếng nước chảy ào ào. Và chỉ độ chưa đầy 5 phút nữa, Hùng lại nghe những tiếng gào rú rên rỉ như mèo hoang của vợ chàng, cái tiếng rên rỉ mà Hương chỉ phát ra khi đạt tới ngưỡng cực khoái của tình dục. Nàng lại đang khám phá những điểm còn chưa bộc lộ hết trên cơ thể hừng hực của nàng. Nàng tưởng hai tên cướp phá hỏng đêm vui của nàng, đêm vui mà nàng đã chờ suốt một tuần dài với Hùng. Nhưng giờ đây chính nàng phải cảm ơn trời đất đã sắp xếp có vụ cướp này để nàng biết được những vùng tối sâu thẳm mà Hùng chưa bao giớ và sẽ chẳng bao giờ khám phá được trên người nàng. Lồn nàng lại ngậm lấy hai khúc dương vật đã cương cứng trở lại, tinh khí lại phóng ra. Lồn Hương, lỗ đít Hương và cả miệng nàng nữa lại trở thành nơi chứa đựng tất cả những thứ ấy. Nàng liệu sẽ có thai không chẳng ai biết được, cuộc hôn nhân của nàng liệu sẽ đi về đâu chính nàng còn chẳng thèm để ý, nàng chỉ quan tâm đến những nỗi đam mê tràn ngập con người nàng hiện tại, nỗi đam mê của thể xác và tình dục.
Bình Nguyễn
Hết





Ác mộng gia đình (9 phần)
Ai bắt cóc cô Nghiêm
Ai nhớ ai thương (3 phần)
Ái ân
AIDS - Căn bệnh thế kỷ
Alice ở xứ sở thần tiên (2 phần)
Amy (2 phần)
Ăn vụng
Ấn tượng đầu đời
Anh chồng tôi
Anh em hết tình
Anh gù
Anh mãi chờ em
Anh ơi... em sướng quá đi...
Ánh nắng chiều
Anniv
Ấp vú dì
Ba chị em (5 phần)
Ba chị em hàng xóm (5 phần)
Ba chị em hư hỏng
Ba mẹ con
Ba vụ hiếp dâm
Bà chị
Bà chị dâu
Bà chủ nhà tốt bụng (3 phần)
Bà cô
Bà dì tuổi Ất Mùi
Bà Hai Néo
Bà Minh và bà Hồng
Bà Tám (3 phần)
Bà Thơm
Bác sĩ Cường
Bác sĩ miệt vườn (2 phần)
Bài học của mẹ
Bài học Internet (2 phần)
Bài không tên của tôi
Bài thể dục Kegel
Bán trinh
Bạo chúa
Bắt cóc làm vợ
Bảy đêm khoái lạc
Bé Bự (4 phần)
Bé gái (2 phần)
Bé Hoa (4 phần)
Bé Thy
Bé Ti (3 phần)
Bên bờ hồ Washington (2 phần)
Bên dòng sông Trẹm
Bên kia bức tường (5 phần)
Bên lề điện ảnh (3 phần)
Biến thái
Bố chồng nàng dâu
Bộ ba
Bọn Mỹ da đen
Bốn chị em
Bốn thằng quỷ nhỏ (6 phần)
Bóng ma trong dinh thự
Boy to man
Bùa thần (20 phần)
Bùa yêu (15 phần)
Bữa điểm tâm
Bữa ngủ thân mật
Bữa tiệc đầu đời
Bức tranh con bé (2 phần)
Bức tranh khỏa thân (2 phần)
Buổi sáng
Búp bê bằng nhựa
Búp hoa non (2 phần)
Cà Mau yêu dấu (2 phần)
Cả nhà ta cùng yêu thương nhau
Các tư thế khi làm tình (2 phần)
Cách ngừa thai
Cái giá phải trả (2 phần)
Cái số của bà
Cái thang
Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy (3 phần)
Cảm giác lạ
Cắm trại
Căn nhà ngài thẩm phán
Canh bạc
Câu chuyện cuối cùng
Câu chuyện Huyền Trân (2 phần)
Cậu ấm Thiện (2 phần)
Cậu chó (6 phần)
Cậu Hai
Cậu Hai Đức (9 phần)
Cây gạo
Cây mận sau nhà (5 phần)
Cha nuôi anh nuôi và em gái (4 phần)
Cha và tôi
Chàng phụ rể
Cháu Hạnh của tôi
Cháu Hoa
Cháu ngoại, cháu nội
Cháu tôi
Cháu vợ
Chỉ Duyên
Chị dâu tôi
Chị dâu yêu dấu
Chị Hà
Chị hàng xóm
Chị K
Chị Lan
Chị tôi (2 phần)
Chìa khóa của một kho tàng
Chiếc áo lụa
Chiếc võng kỳ diệu (5 phần)
Chim cánh cụt
Cho mượn con cu
Chợ Chổng Khu
Chơi gái da đen
Chồng chúa vợ tôi
Chú Kim
Chú Long
Chửa hoang
Chuối thật chuối thịt
Chuyến du xuân muộn màng
Chuyến đi cắm trại
Chuyến đi chơi đáng nhớ
Chuyện anh rể Ba và em vợ Hằng
Chuyện bí mật
Chuyện con chó tên Mích
Chuyện của đời tôi
Chuyện của Lê (12 phần)
Chuyện của những người trong cuộc
Chuyện giấc mơ... sao nhỉ
Chuyện là vậy
Chuyện một gia đình
Chuyện ngưòi con gái tên Thu (6 phần)
Chuyện người con gái tên Trinh (5 phần)
Chuyện người nữ phạm (2 phần)
Chuyện thầm kín của em
Chuyện tình cô gia sư
Chuyện tình đêm mưa
Chuyện tình vùng cao nguyên (3 phần)
Chuyện tình xóm đạo
Cô bạn hàng xóm
Cô bé
Cô bé choàng khăn đỏ
Cô bé lọ lem (3 phần)
Cô diễn viên Yến Vy
Cô em con dì
Cô em vợ
Cô gái bán bia ôm (2 phần)
Cô gái chạy loạn
Cô gái đến từ trong mồ (3 phần)
Cô giáo Kiều Xuân
Cô giáo Liên
Cô giáo Thảo (2 phần)
Cô giáo Thủy (3 phần)
Cô giáo Trinh
Cô giáo Tuyết (4 phần)
Cô Hoa
Cô láng giềng
Cô nữ sinh ngây thơ
Cô thợ cắt tóc
Cõi thiên thai
Con ai
Con Ba nhỏ
Con Bảy phong
Con bé Lan (2 phần)
Con bé lau nhà
Con Chín bến đò
Con đĩ (7 phần)
Con gái nhà quê (9 phần)
“Con Hoẵng” lạc loài (2 phần)
Con Lu
Con Mén
Con nhỏ cô giáo Loan
Con ở
Con ông thủ trưởng
Con Thảo mập
Con trai hàng xóm
Con vợ con chồng
Cơn lũ
Cu Lớn (6 phần)
Cu nhỏ
Của trời cho (2 phần)
Cửa hàng bán đồ Giáng sinh
Cuộc ngoại tình đau lòng
Cuộc tình không ai nghĩ tới
Cuồng loạn
Cuồng vọng
Dì Nguyệt
Dì tôi (5 phần)
Dì và cháu
Diễm và Vân (4 phần)
Dòng đời (9 phần)
Dụ mẹ, đ... con
Dũng
Dưới bóng trăng mờ (5 phần)
Đại ca Hai Lùn (4 phần)
Đại Du
Đạo đức
Đen như mõm chó
Đêm sinh nhật
Đêm tân hôn kinh hoàng
Đêm trong căn nhà ga
Đêm Trung Thu
Đi sàn
Đi về nơi xa
Địa đàng trong tầm tay với (5 phần)
Điệp vụ môi hồng (18 phần)
Điều gì đó không đến
Đồ thích hiếp dâm
Đoàn và Liên
Đoạn kết một cuộc tình
Đời em Loan
Đổi thay
Ðồng tình luyến ái
Đột xuất, em Khanh
Đợt sống mới
Đứa con của quỷ (2 phần)
Đứa em họ câm và khờ khạo (2 phần)
Đường thi qua núi
Em Hằng
Em họ
Em Tuyết Lê
Em phá trinh chị rồi
Em vợ tôi
Gái gọi (6 phần)
Gái loạn Cali (20 phần)
Gái Thái
Gái trinh
Giấc mơ trăng
Ghe chiếu Cà Mau
Góa phụ xuân tình
Hai chị em tuyệt vời (2 phần)
Hai đêm tân hôn
Hai mẹ con
Hai nẻo đường tình
Hai vợ hai chồng
Hái trộm đào tiên (4 phần)
Hàn Băng chưởng
Hắn giết vợ
Hắn và đàn chó
Hân Lai (4 phần)
Hằng và Tuyền
Hết hứng làm tình
Hiếp dâm
Hộ Hoa đạo quán (4 phần)
Hoa bướm
Hoa tiên
Hoàng hậu Triệu Phi Yến
Học trò hiếp dâm cô giáo (2 phần)
Hồn ma trở lại
Hồn ma theo dâm phụ (20 phần)
Hồi ký của thằng Thu
Hương (4 phần)
Hương Cả Cộc và cô Bảy Sàng Xê
Hùng Bô (7 phần)
Huyền diệu ánh đèn sàn nhảy (2 phần)
Joy of sex
Justin
Kẻ cuồng sát
Kẻ giết người (4 phần)
Kẻ học trò bệnh hoạn
Khám bác sĩ
Khám bệnh
Khi ta lớn
Khoái cảm dâng trào
Không biên giới
Không phải là dở
Kỳ nghỉ hè
Kỷ niệm Hồng Kông
Kỷ niệm khó quên
L... nó quấy
Lá thư của chồng
Làm tình với ma
Lâm triều
Lầm lỡ
Làm sao để có lần đầu tiên mỹ mãn
Làm tình với Alien (2 phần)
Lan ngựa (5 phần)
Lãng mạn
Lăng loàn
Lấy chồng Đài Loan (5 phần)
Lấy vợ Việt Nam
Lê và Hương
Lễ hiến trinh
Lệ ma (3 phần)
Linh hồn con Hồ ly (2 phần)
Linh vật
Lỡ làng
Lời nguyền con bướm (4 phần)
Lương tâm thức tỉnh
Lý Hoa (8 phần)
Lý thuyết
Ma vú dài
Má bạn
Má Hai
Má nó lên cơn
Má ơi cho con uống gì?
Má và bạn má
Má vợ tui
Mai
Mai Hương
Màn vũ sexy lịch sử
Mãnh lực đồng tiền
Mát xa
Mất trinh
May mắn trong đời
Mẹ con chị Liễu
Mẹ của người tình
Mẹ kiếp (2 phần)
Mẹ lại lên chín tầng mây rồi
Mẹ vắng nhà
Mẹ vợ
Mẹ yêu
Men say tình ái (2 phần)
Mio sesoro
Mợ Liên
Mối tình đầu
Mối tình trái cấm
Món nợ dài
Món quà đặc biệt
Mộng ước đã thành
Một câu chuyện tình (4 phần)
Một đêm khó quên
Một đêm khủng khiếp
Một lần gặp gái chuyên nghiệp
Một mảnh tình xưa
Mùa hè êm
Mùa hè hạnh phúc
Mùa hè qua mau
Mùa hè rực rỡ
Mùa mưa
Muộn màng
Mười năm trước mười năm sau
My life
Mỹ Linh và ông chủ
Nàng dâu khiêu gợi
Nàng Hạ Cơ
Nàng Loan
Naked and sacred
Năm tới nữa, Dave nhé
Ngàn năm đâu dễ mấy ai quên
Ngày cuối cùng ở Việt Nam
Ngày đẹp trời
Ngày lễ tình nhân
Ngày thứ tư không đến (3 phần)
Ngày vẫn đi qua
Ngày xưa lại về
Ngày xưa thân ái
Nghề không vốn
Nghệ thuật bế tinh
Nghệ thuật cạo bướm
Nghệ thuật hôn chỗ kín (2 phần)
Nghệ thuật ở đôi bàn tay
Nghệ thuật phô trương thân thể
Nghệ thuật rên rỉ
Nghệ thuật thủ dâm (2 phần)
Ngoại tình
Ngôi nhà ba tầng (3 phần)
Ngôi sao Phương Đông
Ngủ trong lớp
Ngựa hồng (10 phần)
Ngựa quen đường cũ
Người bạn của tôi
Người cha ghẻ bạo dâm
Người đàn bà bí mật
Người đàn bà hư hỏng
Người đàn ông và đứa con gái
Người đầu tiên
Người đi nhờ xe
Người giúp việc
Người lao công
Người mẹ dâm đãng
Người mẹ đáng kính
Người mẹ thương con
Người nữ gián điệp (4 phần)
Người phát thư may mắn
Người sơn nữ
Người tàng hình (11 phần)
Người thứ hai
Người tình của Chúa
Người tốt
Người tù
Người yêu của bạn tôi
Nhà ngoại ô
Nhánh sông
Nhất lưỡi nhì tu... và râu tên thầy pháp
Nhật ký của bà Kiêm
Nhật ký của mẹ
Nhật ký kẻ ngoại tình
Nhật ký người đàn bà
Nhật ký tình xưa (3 phần)
Nhật ký tình yêu (2 phần)
Nhớ bác sĩ Tự
Như Lan
Như Thủy
Những chuyến về quê
Những ngày hè
Những ngày khó quên
Những ngày xanh
Những người đàn bà hồi xuân
Những tiếng rên
Niềm hạnh phúc xứng đáng
Niệm khúc Ơ Bai

Nỗi ám ảnh tuổi thơ
Nông trại
Nốt ruồi kín
Nụ hôn tinh quái
Nữ sinh phòng trọ (2 phần)
Nữ y tá
Nửa đêm hứng tình
Nửa đời hạnh phúc
Nửa vòng kỷ niệm (4 phần)
Ở nhà với dì
Ở trọ
Oan nghiệt
Ông bà Năm (2 phần)
Ông nội tôi
Phá trinh con gái Gò Công
Phận gái hèn (3 phần)
Phận má hồng (4 phần)
Phòng trọ
Phượng vỹ (3 phần)
Quà cho vợ
Quà cuối khóa
Quả báo
Quỳnh Hoa
Rối loạn cực khoái và chứng lãnh cảm
Ru tình
Rừng cao su
Sao băng (2 phần)
Sập bẫy bồ nhí (2 phần)
Sinh nhật vui vẻ
Số đào hoa
Số phận
Sơ Agatha
Tách hến
Tại sao tôi loạn luân
Tâm sự của Thu
Tâm sự người tật nguyền
Tên trộm đáng thương
Thằng điên và xác chết
Thằng em quý hóa (3 phần)
Thằng Thắng
Thằng Tý khùng
Thằng Tú (14 phần)
Thằng Tú II (2 phần)
Thảo Cali
Thầy Bảy
Thầy giáo dạy văn (4 phần)
Thầy nữ Văn Khoa (7 phần)
Thầy Sơn
Thầy trò
Thế giới bùa ngải (24 phần)
Thêm tay thêm chân
Thích của lạ
Thiên linh cái
Thím Ba Thời
Thợ đấm bóp
Thời sinh viên (3 phần)
Thu Hương
Thủ dâm với người chết
Thư gởi má
Thử tài ông chủ
Thuở đầu ân ái
Tiềm thức không tên
Tiệm hớt tóc thanh nữ (3 phần)
Tiếng chuông định mệnh
Tiểu Long Nữ
Tiểu Vân
Tình cấm
Tình chim nghĩa đít
Tình con chim đa đa
Tình đầu của tôi
Tình đầu khó phai (4 phần)
Tình đầu xác thịt (9 phần)
Tình học trò (2 phần)
Tình ma (27 phần)
Tình phụ tử (2 phần)
Tình tang... Tình tang
Tình xưa
Tình yêu và nước mắt
Tôi đã nhìn thấy
Tôi không có lỗi
Tôi làm gái
Tôi làm gái chơi
Tôi và An
Tội em lắm anh ơi
Tội lỗi
Trả thù
Trả thù cho mẹ
Trả thù đời (7 phần)
Trái cấm
Trang nhật ký buồn
Trắng tay
Trên biển cả
Trên chuyến tàu đêm
Trên đường biên giới
Triệu phú bất đắc dĩ (4 phần)
Trịnh Kim Mai
Trò chơi dại
Trò chơi nông trại
Trò chơi tứ trụ
Trời mưa
Trôi theo dòng đời (14 phần)
Trong trắng
Trung tâm tư vấn
Truyện cổ tích thằng Bờm
Truyện không tên (3 phần)
Trường Thiếu Niên Khuyết Tật
Tu nữ Quỳnh Mai (5 phần)
Tử tội
Tuần trăng mật
Tuổi thơ (5 phần)
Út Lượm (22 phần)
Và em cũng... thương anh
Video surprise
Việt Úc Ấn
Võ Tắc Thiên (2 phần)
Vợ tôi
Vợ tôi khoe của
Vợ vắng nhà
Vòng luân cấm (4 phần)
Vòng tay ma nữ (4 phần)
Vú đàn bà quà đàn ông
Vú em (3 phần)
Vụ án đêm Giáng Sinh (2 phần)
Vùng nắng ấm
Vụng trộm
Xa lộ cuồng
Xác thịt tình đầu
Xem phim
Xin hẹn gặp lại
Xuống dốc
Xuyến
Y tá yêu nghề


Share

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More